Tại sao Chúa lại chọn con?
Mỗi người có một cảm nhận riêng về ơn gọi của mình, ơn gọi này chúng ta nhận được từ Thiên Chúa, Đấng là nguồn mạch của mọi sự, cho mọi người. Ở đây tôi chỉ bàn đến ơn gọi dấn thân theo Chúa cách đặc biệt trong đời tu (đời sống dâng hiến) mà thôi. Dẫu biết rõ con người bạn chẳng có tài gì đặc biệt, chẳng có khiếu gì trong lãnh vực hùng biện, cũng như các lãnh vực khác liên quan đến sứ vụ sau này thế mà Chúa đã mời gọi bạn theo Ngài. Ngài cũng không cưỡng ép cũng như Ngài chẳng bắt buộc bạn phải dấn thân nhưng Ngài đang chờ đợi nơi bạn sự đáp trả. Bạn có thể nói "không". Vì có quá nhiều lí do để biện hộ cho câu trả lời đó: Có thể là thời gian chưa chín muồi, hoặc có thể là chưa thích hợp, và thậm chí có thể là Chúa đã chọn nhầm người để thi hành sứ vụ đặc biệt này. Và có lẽ bạn đang hỏi Chúa: tại sao Chúa lại chọn con?
Tại sao không? Chẳng lẽ bạn không có một tài năng nào được Chúa bạn tặng hay sao? Hay là bạn có quá nhiều tài năng nên nếu như theo Chúa thì tài năng của mình bị giới hạn? Hoặc là chẳng lẽ bạn biết được bạn có thể dâng hiến những gì sao? Bạn có bao giờ nghĩ rằng, nếu Chúa đã khước từ bạn thì liệu có thể Ngài còn mời gọi bạn dấn thân theo Ngài không? Thiên Chúa có lí do của Ngài khi mời gọi bạn. Có thể chương trình của Chúa với bạn đến nay chưa thực sự rõ ràng nhưng tôi chắc chắn với bạn một điều là chính Ngài đã khơi lên trong lòng bạn con đường này, và bạn cũng đã bước đi trên con đường đó. Các tông đồ xưa theo Chúa vì lí do gì? Chắc hẳn bạn cũng biết?! Các ngài cũng rất tầm thường, rất con người trong những giai đoạn đầu theo Chúa. Nhưng dầu sao đi nữa thì các ngài chỉ biết rằng là, mình được "gọi" và với tâm tình đơn sơ, lòng nhiệt thành các ngài đã đáp lại lời mời gọi ấy. Các ngài đã đi trọn
con đường của mình theo thánh ý Chúa, tuy là con đường đó có rất nhiều chông gai, nhiều trở ngại nhiều lúc tưởng chừng như các ngài đã bị những khó khăn đánh gục nhưng với ơn Chúa các ngài đã vượt qua tất cả để về đích. Cũng vậy bạn đã cố gắng thế nào? Bạn đã sử dụng ơn Chúa ban ra sao? Bạn có dùng nó để phục vụ cho tha nhân hay là bạn đã dùng nó với ý riêng mình? Có lẽ bạn đã dùng ơn Chúa chưa theo như ý Chúa muốn khi Ngài ban những ơn đó cho bạn. Có lẽ Chúa đang cần nơi bạn một sự phó thác hoàn toàn trong sự tin tưởng tuyệt đối vào Ngài. Lòng tín thác đó nó như một cơn gió thoảng làm cho lòng bạn nhẹ nhàng hơn. Và cơn gió đó bạn biết nó có, nhưng bạn không thể nhìn thấy nó, mà bạn chỉ có thể cảm nhận, và bạn sẽ cảm nhận được nếu như bạn ngưng cuộc sống ồn ào của bạn lại một vài giây, và bạn cố gắng tập trung chú ý một chút, thì bạn sẽ biết được ý Chúa muốn bạn lúc này phải làm gì.
Giả như bạn khước từ lời mời gọi của Chúa thì sao? Theo tôi thì cũng chẳng vấn đề gì. Có thể biết đâu trước đó là chỉ là một cuộc trắc nghiệm. Biết đâu Ngài chỉ muốn bạn sống thử đời sống dấn thân xem bạn có thể chấp nhận được thử thách của Người không? Và cũng có thể Chúa biết điều đó là cần thiết cho cuộc sống của bạn hay nói cách khác thì đó là điều tốt cho cuộc sống sau này của bạn. Giả như Ngài muốn thử xem bạn có hiểu và sử dụng các ơn Chúa Thánh Thần cách hiệu quả không nhất là ơn sức mạnh thì một quyết định như thế phần nào nó cũng nói lên được nơi bạn là đã phải có can đảm, xác tín, ơn thánh và đặc biệt là cầu nguyện rồi. Nếu đã là như vậy thì không có gì để nói, và bạn cũng không có gì phải sợ là mình sẽ phải hối tiếc.
Có lẽ sự dấn thân này không có gì để đảm bảo cho cuộc sống của bạn?! Vậy, có phải bạn đang cần có sự đảm bảo nào đó cho sự dấn thân của mình? Nếu trong một thế giới hoàn hảo thì việc bạn đòi hỏi một đảm bảo nào đó cho một sự dấn thân nào đó của bạn thì đó là điều chính đáng, không có gì để nói. Nhưng đây thực tế thì không phải thế, nó chỉ là một thế giới đầy dẫy những bất trắc. Nên việc đòi có một đảm bảo cho sự dấn thân của mình thì thật là không may vì nó không phải là một thế giới toàn hảo. Và có lẽ là vì vậy mà Chúa muốn bạn dấn thân cho những gì là tốt đẹp nhất theo như sự cảm nhận của bạn khi đã có sự cầu nguyện để tham khảo ý của Ngài một cách kỹ lưỡng rồi. Nếu như bạn thực sự đã làm như vậy một cách nghiêm túc thì bạn không có gì phải lo lắng. Tuy vậy nghĩ kỹ lại thì bạn có thực sự muốn nói "không" với Đấng đã gọi bạn và vì bạn mà Đấng ấy đã hiến đi mạng sống của mình không? Người vẫn đợi chờ và hy vọng bạn sẽ nghe theo lời mời gọi của Chúa Thánh Thần trong tâm hồn bạn. Người vẫn hy vọng tình yêu của Ngài dành cho bạn sẽ thúc bách bạn để bạn biết chia sẻ tình yêu đó cho mọi người chung quanh và nhất là Ngài hy vọng bạn không phải hối tiếc về sự trả lời của bạn.
Nhưng dù thế nào đi nữa thì lời mời gọi ấy cũng vẫn xoáy vào tâm hồn bạn. Có thể là bạn có nhiều lí do để biện minh cho lựa chọn của mình nhưng bạn quá biết là mình đang làm gì và sử dụng ơn Chúa ban cho mình thế nào. Nhưng có lẽ bạn không biết được bạn đã cố gắng hay không. Điều này thì bạn không thể biết được, tôi dám chắc điều đó. Tất cả đều dựa trên niềm tin của ta vào Chúa. Ngài sẽ giúp bạn, sẽ ban cho bạn đủ sức mạnh để bạn đương đầu với nghịch cảnh. Hãy tin rằng Ngài sẽ ban cho bạn những ơn thánh cần thiết vào những thời điểm cần thiết vì Ngài đã nói "ơn Ta đủ cho con" và Ngài không bao giờ thử thách quá sức chịu đựng của bạn
Đặt trọn niềm tin vào Đấng mình tin yêu, để đến với anh em bằng con tim của tình người.
Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011
ĐỜI TU: TÌNH BẠN VÀ TÌNH YÊU
Tình bạn và tình yêu trong đời tu
Ý nghĩa đời tu
Có lẽ điều liên tưởng đầu tiên của những người ngoài đời về các vị đi tu là những người không lập gia đình, những người sống độc thân. Tuy nhiên, liên tưởng này không phải ai cũng hiểu được một cách thấu đáo, đặc biệt những người không phải là Kitô giáo. Chính vì nhẽ đó, mà có những người không phải Kitô giáo, khi gặp các vị linh mục, tu sĩ, thường hỏi: vậy đi tu có được lấy vợ không? Hoặc có kẻ không biết ác ý hay vô tình không biết còn hỏi: vậy đi tu có lấy được các soeur không! Thật là quá đáng và quá đáng!
Vậy đi tu là gì? Và tại sao đi tu lại phải sống độc thân? Nhiều người trả lời rằng, đó là dựa theo những lời khuyên của Tin mừng, dựa vào những đặc tính đã có từ lâu trong lịch sử. Chọn đời sống độc thân là vì tình yêu củ Đức Kitô. Trước tiên, có lẽ khỏi nói, từ bậc cao nhất đến hàng rốt chót, cũng biết đi tu là dâng mình cho Chúa. Nói như vậy cũng đúng nhưng xem ra chưa đủ. Ngắn gọn đó nhưng chưa mang tính chiến đấu cao. Bởi vì nếu như vậy sẽ có kẻ vặn lại ai cũng có thể dâng mình cho Chúa "mà lị". Họ sẽ phùng mang trợn mắt, nói văng cả nước miếng mà thuyết cho chúng ta rằng: một mức độ nào đó, bất cứ ai khi lãnh nhận bí tích Thanh tẩy cũng được xem là dâng mình cho Chúa rồi. Điều này là bởi vì, nhờ tác động mầu nhiệm và thầm kín của Chúa Thánh Thần, qua lời cam kết từ bỏ ma quỷ và mọi sự quyến rũ, thụ nhân chịu phép Thanh tẩy đã được thánh hiến cách riêng cho Chúa. Với lập luận cứng như "đinh đóng cọc" này, họ sẽ cho rằng cần cóc gì phải đi tu nữa, dĩ nhiên và ngang nhiên là không cần đến việc sống độc thân. Cho nên họ việc lập gia đình và sống đúng vai trò của con người và người con của Chúa là dâng mình cho Chúa cách trọn vẹn. Được lợi cả hai: vừa được cả đời này (vợ đẹp con ngoan) lẫn đời sau.
Điều này hoàn toàn đúng, không sai một chút nào. Nhưng còn một sự thánh hiến thứ hai dành đặc biệt cho một số người mà được Chúa tuyển chọn cách riêng. Thánh hiến trong bậc tu trì. Cuộc thánh hiến này làm cho họ thuộc về Chúa một cách quyết liệt hơn. Thật vậy, trong khi lời hứa của phép Thanh tẩy nhằm từ bỏ ma quỷ và quyến rũ của nó, thì lời khấn hứa của các tu sĩ trong dòng tuyên bố mình thuộc về Chúa cũng như tuyên bố công khai Chúa là chủ nhân tuyệt đối đời mình. Qua ba lời khấn, tu sĩ sẽ bằng lòng một cách tự nguyện từ bỏ chiếm hữu và sử dụng tài sản, giữ luật độc thân và khước từ mọi nhục cảm và tùy thuộc vào bề trên dòng. Nếu qua chịu phép Thanh tẩy ghi dấu ấn đặc biệt trên thụ nhân để làm họ thành dân riêng của Chúa, lời khấn dòng cũng phân hạng cho tu sĩ, biến họ thành những người được thánh hiến trong Hội thánh. Con đường này thật thánh thiện nhưng những người đi trên con đường này có thực sự thánh thiện lại là một chuyện khác. Họ tuy được thánh hiến đặc biệt nhưng vẫn là những con người với những bất toàn của phận người và sống giữa những người đời trong cuộc đời trần thế. Ở trong đời mà lại không thuộc về đời. Theo như nhà thần học Congar nói về đời tu trong thời đại mới: "ở đời mà lại ít thuộc về đời".
Để hiểu rõ hơn chúng ta đọc đoạn văn sau đây: "Do phép rửa, tín hữu chết cho tội lỗi và được hiến dâng cho Chúa, Nhưng muốn lãnh nhận ơn ích dồi dào, họ phải dùng lời tuyên hứa trong Hội thánh mà thực thi các lời khuyên của Tin Mừng để gỡ mình ra khỏi những ràng buộc, ngăn trở có thể làm cho họ chậm bước trên đường mến yêu thờ phượng Chúa cách hoàn hảo. Nhờ những lời khấn này, họ hiến thân phục vụ Chúa cách mật thiết hơn. Sự dâng hiến này càng trở nên hoàn hảo khi càng được lời khấn bảo đảm." (LG 51)
Như vậy, qua đây chúng ta thấy sự hiến thân trong bậc tu trì và khi chịu bí tích Thanh tẩy cũng là một. Tuy nhiên, hình thức hiến thân trong bậc tu trì thì theo con đường chặt chẽ hơn để đi tới Chúa. Một trong ba yếu tố giúp cho việc theo Chúa chặt chẽ hơn là sống độc thân. Lý do có thể là các tu sĩ hoàn toàn tự do muốn hiến thân trực tiếp cho việc phục vụ và phụng thờ Thiên Chúa.
Tình bạn và tình yêu
Việc nói tới tình bạn và tình yêu trong đời tu hay cụ thể hơn là trong đời sống độc thân xem ra hơi khó và phức tạp. Thật vậy, cũng chính vì tình bạn và và tình yêu trong đời sống độc thân mà đã khiến bao nhiêu người "trần ai khoai củ" mới vượt qua được để đứng vững trong đời tu. Cũng chính vì tình bạn và tình yêu trong đời sống độc thân mà khiến bao nhiêu tu sĩ không muốn tu hoặc không tu được nữa. Tuy nhiên, thiết nghĩ và dám chắc chắn rằng với những người sống đời sống độc thân trong bậc tu trì một cách trọn vẹn thì vẫn có thể có những tình bạn, tình thân và thậm chí tình yêu một cách tốt đẹp và đáng được trân trọng. Cho nên việc quan trọng và thiết yếu là có một thái độ và giữ mối quan hệ như thế nào cho phù hợp về tình bạn và tình yêu trong đời tu. Như đã nói ở trên, một trong những điều liên tưởng đầu tiên mà cũng gây tò mò cho bao người, về những người tu sĩ là không lập gia đình, sống đời sống độc thân. Độc thân nhưng không có nghĩa là đơn độc. Độc thân nhưng không phải là sống một mình. Người ta thường hát "không ai là một hòn". Đúng vậy, con người là sống vì, sống cho và sống với mọi người. Đời tu, cũng vậy, cần phải sống vì, sống cho và sống với mọi người. Chính vì lẽ đó, những người tu sĩ cũng cần có tình bạn, thậm chí cả tình yêu trong đời sống độc thân. Cái quan trọng là khái niệm và biên độ của tình yêu và tình bạn của những người tu sĩ tới đâu là đủ. Có những tu sĩ, đặc biệt là các soeur, rất ư là "nhát đòn" trong khái niệm về tình bạn và tình yêu trong đời tu. Thật vậy, một số người vẫn nghĩ rằng hễ có một tình bạn hơi sâu xa một chút là đã vi phạm lời khấn khiết tịnh rồi. Theo họ việc trao hiến con tim cho Chúa thì cho đến chết chỉ một mình họ biết con tim đó, ngoài Chúa ra. Thái độ của những người theo lập trường này là sợ gắn bó với ai, sợ gắn bó để có một tình bạn, e dè đón nhận những cách bày tỏ tình thân một cách trong sáng, không hàm hồ. Đó cũng là thánh thiện, là một tu sĩ thánh thiện nhưng không vui. Một tu sĩ buồn là một tu sĩ đáng buồn! Một tu sĩ đích thực là cần phải hội đủ hai điều kiện: đi tìm Chúa và đem Chúa đến cho mọi người. Như vậy, người tu sĩ là những người đầu tiên giới thiệu Chúa cho những người khác. Họ là những người đầu tiên tình nguyện đón nhận và giới thiệu tình yêu Thiên Chúa. Giới thiệu một Thiên Chúa yêu thương trong sự thân ái, thiện cảm và vui vẻ. Có thể nói sứ mạng của người tu sĩ gieo rắc thiện cảm và niềm vui, sau đó gặt hái về trong tâm tình của những tâm hồn biết yêu và được yêu.
Trái lại với thái độ "nhát đòn" là thái độ quá "lì đòn" trong tình bạn và tình yêu trong đời sống độc thân. Quan niệm này có thể là do không biết hoặc chưa ý thức đủ về ý nghĩa của đời sống độc thân và những mối nguy hại của tình bạn và tình yêu trong đời sống dâng hiến. Tuy người tu sĩ sống đời sống độc thân nhưng, nhìn vào thực tế, chúng ta thấy có một số tu sĩ không đơn độc. Họ có rất nhiều con linh thiêng, cả những người ngoài đời lẫn những người trong nhà tu. Không phải nói quá, nhưng có những cha, thầy đi đâu cũng có những người con, cháu, anh, chị, em... kết nghĩa, tinh thần. Cũng vậy, có những souer gặp đâu cũng kêu bố, ông nội,... mà nếu tính đời linh tông đôi khi bắn đại bác cả ngày cũng chưa tới! Âu cũng là con người với những thu hút lẫn nhau và khác dấu hút mạnh hơn. Một thực tế, nếu chúng ta để ý, hình như các cha thầy có nhiều ông nội, ông ngoại,... linh tông, nhưng các soeur thì chỉ có ông nội, bố chứ không có ông bà ngoại, mẹ linh tông! Với nhiều tình thân trong mối dây linh tông như vậy sẽ khó mà có được tình bạn và tình yêu trong sáng trong đời sống dâng hiến. Dẫu biết rằng, họ luôn ý thức đó là linh thiêng, nhưng với một người đã thưa với Chúa "con chỉ muốn yêu mình Ngài thôi" mà lại có quá nhiều mối tình thân như vậy thì sao có thể còn chỗ cho tình yêu của Thiên Chúa triển nở nơi mình? Thay vào đó là những "tình bạn đặc biệt', những "linh tông bí mật". Chính những mối tình thân quá khép kín và đặc biệt này gây ra những dị nghị và cản trở cho việc phát triển trong cộng đoàn tu trì của họ. Kết quả là không ít những tu sĩ rơi vào tình trạng "khởi sự nhờ Thần khí, nhưng kết thúc bằng xác thịt". Thế mới có chuyện kể rằng: người mẹ, trước kia cũng là người đã từng đi tu, thấy con gái mình có mối quan hệ rất thân thiết với một ông thầy. Đi đâu ông thầy và cô con gái cũng đi chung. Thấy điều bất ổn như vậy, với kinh nghiệm của mình đã từng trải qua, bà mẹ nói với con gái: "Con nên cẩn thận và ý tứ trong việc tiếp xúc với ông thầy nhé!" Cô con gái đáp: "Mẹ cứ an tâm đi, chúng con là anh em kết nghĩa mà lị". Bà mẹ nói: "Tiên sư bố mày, hồi xưa tao cũng vì anh em kết nghĩa nên giờ tao mới khổ như vậy nè!".
Tình bạn và thậm chí tình yêu trong đời sống dâng hiến là không thể không có. Vì dù sao Thiên Chúa vẫn là Thiên Chúa và đôi khi Người có vẻ như ở xa chúng ta quá... Cho nên việc có những mối tình thân của những người tu sĩ là hết sức cần thiết và bình thường. Một người bạn thân có thể là một người, khác phái hay cùng phái, đang làm chung với ta hay ta thường gặp thường xuyên. Một người bạn thân có thể là một người mà ta cảm thấy có điều gì ràng buộc, dù không biết tại sao, vì có một thiện cảm trong sáng sâu sắc mà khó có thể phai nhòa được. Cho dù có xa cách, người đó vẫn là một điều gì đó thật quý báu với ta. Thật vậy, Thiên Chúa luôn muốn những người tận hiến cho Người, nếu cần, vẫn có thể tìm cho mình một người bạn nào đó để đem lại một tình yêu vô hình thành hữu hình.
...một quả tim bằng thịt
"Ta sẽ ban cho chúng một trái tim và đặt thần khí mới vào lòng chúng. Ta sẽ lấy khỏi mình chúng trái tim chai đá và ban cho chúng một trái tim bằng thịt" (Ed 11, 19).
Thật vậy, Thiên Chúa đã gỡ bỏ con người quả tim gỗ đá và thay vào một quả tim bằng thịt, có lẽ Người cũng muốn con người biết yêu như Người, như người đã yêu Con của Người, bằng một quả tim nhân loại, một quả tim biết rung động và đau đớn. Cho nên, nếu lý tưởng của sự độc thân là vô cảm thì có lẽ đó không phải là sự độc thân của Kitô giáo. Vì thế, khó khăn của con đường độc thân là chúng ta vẫn phải có một trái tim thật cởi mở, có thể yêu thương một cách trong sáng không hàm hồ. Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể bước vào con đường này một cách trong sáng và tốt đẹp. Nếu không đủ khôn ngoan, sáng suốt và khéo léo thì những mối quan hệ này sẽ gây ra thất vọng và có thể đưa tới ngõ cụt. Dĩ nhiên một tình bạn trong sáng trong đời sống độc thân là một điều người tu sĩ nào cũng mong muốn có. Nhưng điều nên nhớ là làm sao cho tình bạn triển nở trong sự tự do hoàn toàn giữa người này với người kia. Tránh đi những tình bạn quá nghiêng về cảm giác, từ đó dễ dành chỗ quá lớn cho nhu cầu cần đến nhau và những khát vọng. Là một con người với những nhu cầu bình thường, nếu đôi khi xác thịt bị những khát vọng dày vò, thì đó là chuyện bình thường, nhưng lúc đó không được phép nhượng bộ hay trì hoãn. Tình bạn chân thật trong đời sống độc thân có thể trao nhau với tất cả sự sáng suốt, không có hậu ý để minh chứng cho sự kết hợp vô hình giữa Người với những kẻ được Người yêu thương. Một sự kết hợp như vậy được thực hiện với sự liên kết của Thiên Chúa, giữa ta với Người. Cũng nhờ đó, tình bạn chân thật trong đời sống dâng hiến sẽ tìm thấy Chúa ở nơi sâu xa tới mức không có gì có thể cản trở tình yêu của họ đối với Thiên Chúa được.
Tạm kết
Nếu đặt câu hỏi tại sao có những tu sĩ nam nữ từ khước hôn nhân? Câu trả lời, với những người Kitô giáo, là "Vì Người, vì Đức Kitô". Làm sao có được chuyện ấy? Có hay không cũng vẫn không quan trọng nhưng đó vẫn là sự thật. Tuy nhiên, những người ngoài cuộc vẫn tò mò và đôi khi cảm thấy thương tiếc cho những người tu sĩ vì không có người yêu bên cạnh. Nhưng những người tu sĩ có thể nói như thánh Gioan rằng: tôi đã tin vào tình yêu của bạn thì bạn hãy tin rằng cả tôi nữa, tôi cũng biết thế nào là tình yêu chứ. Chính vì tình yêu vào Đức Kitô mà người phụ nữ khước từ anh thanh niên hấp dẫn, cương nghị và nồng nàn. Cũng chính vì tình yêu vào Đức Kitô mà chàng thanh niên từ khước cô thiếu nữ đang yêu, thông minh, hiền hòa và dễ thương. Tất cả vì tình yêu và để phục vụ và phụng vụ Thiên Chúa mà những người tu sĩ đã chọn đời sống độc thân.
Tuy nhiên, độc thân không bao hàm là có một lối sống đơn độc lẻ loi. Họ vẫn có những nhu cầu tình cảm, chia sẻ tình cảm của mình cho người khác và ngược lại. Đó là tình bạn trong đời sống độc thân. Một mối tình thân trong sáng và không hàm hồ. Đó là con đường thánh thiện mà người tu sĩ nào cũng phải đạt tới. Nhưng trên thực tế không phải tu sĩ nam nữ nào cũng cũng có thể có một tình bạn, một tình thân trong sáng, không hậu ý trong đời sống độc thân. Đúng vậy, với quả tim bằng xương thịt, không ít lần người tu sĩ bị những cảm giác và nhục dục lôi kéo theo những tình cảm mà tự nó cản trở cho đời sống độc thân. Cần phải có một thái độ triệt để trong lãnh vực này. Triệt để không có nghĩa là sẽ không bị thử thách, sẽ không bao giờ bị sa ngã và yếu đuối, sẽ không một tình cảm nào đó để lấp vào khoảng trống cần đáp trả yêu thương và được yêu vì hình như lúc này Thiên Chúa quá xa... Nhưng dù có vấp ngã, dù có sa ngã ta vẫn tiến lên phía trước như một người vẫn kiên vững trong quyết định của mình, cho dù thực tế vẫn còn bao yếu đuối.
Ý nghĩa đời tu
Có lẽ điều liên tưởng đầu tiên của những người ngoài đời về các vị đi tu là những người không lập gia đình, những người sống độc thân. Tuy nhiên, liên tưởng này không phải ai cũng hiểu được một cách thấu đáo, đặc biệt những người không phải là Kitô giáo. Chính vì nhẽ đó, mà có những người không phải Kitô giáo, khi gặp các vị linh mục, tu sĩ, thường hỏi: vậy đi tu có được lấy vợ không? Hoặc có kẻ không biết ác ý hay vô tình không biết còn hỏi: vậy đi tu có lấy được các soeur không! Thật là quá đáng và quá đáng!
Vậy đi tu là gì? Và tại sao đi tu lại phải sống độc thân? Nhiều người trả lời rằng, đó là dựa theo những lời khuyên của Tin mừng, dựa vào những đặc tính đã có từ lâu trong lịch sử. Chọn đời sống độc thân là vì tình yêu củ Đức Kitô. Trước tiên, có lẽ khỏi nói, từ bậc cao nhất đến hàng rốt chót, cũng biết đi tu là dâng mình cho Chúa. Nói như vậy cũng đúng nhưng xem ra chưa đủ. Ngắn gọn đó nhưng chưa mang tính chiến đấu cao. Bởi vì nếu như vậy sẽ có kẻ vặn lại ai cũng có thể dâng mình cho Chúa "mà lị". Họ sẽ phùng mang trợn mắt, nói văng cả nước miếng mà thuyết cho chúng ta rằng: một mức độ nào đó, bất cứ ai khi lãnh nhận bí tích Thanh tẩy cũng được xem là dâng mình cho Chúa rồi. Điều này là bởi vì, nhờ tác động mầu nhiệm và thầm kín của Chúa Thánh Thần, qua lời cam kết từ bỏ ma quỷ và mọi sự quyến rũ, thụ nhân chịu phép Thanh tẩy đã được thánh hiến cách riêng cho Chúa. Với lập luận cứng như "đinh đóng cọc" này, họ sẽ cho rằng cần cóc gì phải đi tu nữa, dĩ nhiên và ngang nhiên là không cần đến việc sống độc thân. Cho nên họ việc lập gia đình và sống đúng vai trò của con người và người con của Chúa là dâng mình cho Chúa cách trọn vẹn. Được lợi cả hai: vừa được cả đời này (vợ đẹp con ngoan) lẫn đời sau.
Điều này hoàn toàn đúng, không sai một chút nào. Nhưng còn một sự thánh hiến thứ hai dành đặc biệt cho một số người mà được Chúa tuyển chọn cách riêng. Thánh hiến trong bậc tu trì. Cuộc thánh hiến này làm cho họ thuộc về Chúa một cách quyết liệt hơn. Thật vậy, trong khi lời hứa của phép Thanh tẩy nhằm từ bỏ ma quỷ và quyến rũ của nó, thì lời khấn hứa của các tu sĩ trong dòng tuyên bố mình thuộc về Chúa cũng như tuyên bố công khai Chúa là chủ nhân tuyệt đối đời mình. Qua ba lời khấn, tu sĩ sẽ bằng lòng một cách tự nguyện từ bỏ chiếm hữu và sử dụng tài sản, giữ luật độc thân và khước từ mọi nhục cảm và tùy thuộc vào bề trên dòng. Nếu qua chịu phép Thanh tẩy ghi dấu ấn đặc biệt trên thụ nhân để làm họ thành dân riêng của Chúa, lời khấn dòng cũng phân hạng cho tu sĩ, biến họ thành những người được thánh hiến trong Hội thánh. Con đường này thật thánh thiện nhưng những người đi trên con đường này có thực sự thánh thiện lại là một chuyện khác. Họ tuy được thánh hiến đặc biệt nhưng vẫn là những con người với những bất toàn của phận người và sống giữa những người đời trong cuộc đời trần thế. Ở trong đời mà lại không thuộc về đời. Theo như nhà thần học Congar nói về đời tu trong thời đại mới: "ở đời mà lại ít thuộc về đời".
Để hiểu rõ hơn chúng ta đọc đoạn văn sau đây: "Do phép rửa, tín hữu chết cho tội lỗi và được hiến dâng cho Chúa, Nhưng muốn lãnh nhận ơn ích dồi dào, họ phải dùng lời tuyên hứa trong Hội thánh mà thực thi các lời khuyên của Tin Mừng để gỡ mình ra khỏi những ràng buộc, ngăn trở có thể làm cho họ chậm bước trên đường mến yêu thờ phượng Chúa cách hoàn hảo. Nhờ những lời khấn này, họ hiến thân phục vụ Chúa cách mật thiết hơn. Sự dâng hiến này càng trở nên hoàn hảo khi càng được lời khấn bảo đảm." (LG 51)
Như vậy, qua đây chúng ta thấy sự hiến thân trong bậc tu trì và khi chịu bí tích Thanh tẩy cũng là một. Tuy nhiên, hình thức hiến thân trong bậc tu trì thì theo con đường chặt chẽ hơn để đi tới Chúa. Một trong ba yếu tố giúp cho việc theo Chúa chặt chẽ hơn là sống độc thân. Lý do có thể là các tu sĩ hoàn toàn tự do muốn hiến thân trực tiếp cho việc phục vụ và phụng thờ Thiên Chúa.
Tình bạn và tình yêu
Việc nói tới tình bạn và tình yêu trong đời tu hay cụ thể hơn là trong đời sống độc thân xem ra hơi khó và phức tạp. Thật vậy, cũng chính vì tình bạn và và tình yêu trong đời sống độc thân mà đã khiến bao nhiêu người "trần ai khoai củ" mới vượt qua được để đứng vững trong đời tu. Cũng chính vì tình bạn và tình yêu trong đời sống độc thân mà khiến bao nhiêu tu sĩ không muốn tu hoặc không tu được nữa. Tuy nhiên, thiết nghĩ và dám chắc chắn rằng với những người sống đời sống độc thân trong bậc tu trì một cách trọn vẹn thì vẫn có thể có những tình bạn, tình thân và thậm chí tình yêu một cách tốt đẹp và đáng được trân trọng. Cho nên việc quan trọng và thiết yếu là có một thái độ và giữ mối quan hệ như thế nào cho phù hợp về tình bạn và tình yêu trong đời tu. Như đã nói ở trên, một trong những điều liên tưởng đầu tiên mà cũng gây tò mò cho bao người, về những người tu sĩ là không lập gia đình, sống đời sống độc thân. Độc thân nhưng không có nghĩa là đơn độc. Độc thân nhưng không phải là sống một mình. Người ta thường hát "không ai là một hòn". Đúng vậy, con người là sống vì, sống cho và sống với mọi người. Đời tu, cũng vậy, cần phải sống vì, sống cho và sống với mọi người. Chính vì lẽ đó, những người tu sĩ cũng cần có tình bạn, thậm chí cả tình yêu trong đời sống độc thân. Cái quan trọng là khái niệm và biên độ của tình yêu và tình bạn của những người tu sĩ tới đâu là đủ. Có những tu sĩ, đặc biệt là các soeur, rất ư là "nhát đòn" trong khái niệm về tình bạn và tình yêu trong đời tu. Thật vậy, một số người vẫn nghĩ rằng hễ có một tình bạn hơi sâu xa một chút là đã vi phạm lời khấn khiết tịnh rồi. Theo họ việc trao hiến con tim cho Chúa thì cho đến chết chỉ một mình họ biết con tim đó, ngoài Chúa ra. Thái độ của những người theo lập trường này là sợ gắn bó với ai, sợ gắn bó để có một tình bạn, e dè đón nhận những cách bày tỏ tình thân một cách trong sáng, không hàm hồ. Đó cũng là thánh thiện, là một tu sĩ thánh thiện nhưng không vui. Một tu sĩ buồn là một tu sĩ đáng buồn! Một tu sĩ đích thực là cần phải hội đủ hai điều kiện: đi tìm Chúa và đem Chúa đến cho mọi người. Như vậy, người tu sĩ là những người đầu tiên giới thiệu Chúa cho những người khác. Họ là những người đầu tiên tình nguyện đón nhận và giới thiệu tình yêu Thiên Chúa. Giới thiệu một Thiên Chúa yêu thương trong sự thân ái, thiện cảm và vui vẻ. Có thể nói sứ mạng của người tu sĩ gieo rắc thiện cảm và niềm vui, sau đó gặt hái về trong tâm tình của những tâm hồn biết yêu và được yêu.
Trái lại với thái độ "nhát đòn" là thái độ quá "lì đòn" trong tình bạn và tình yêu trong đời sống độc thân. Quan niệm này có thể là do không biết hoặc chưa ý thức đủ về ý nghĩa của đời sống độc thân và những mối nguy hại của tình bạn và tình yêu trong đời sống dâng hiến. Tuy người tu sĩ sống đời sống độc thân nhưng, nhìn vào thực tế, chúng ta thấy có một số tu sĩ không đơn độc. Họ có rất nhiều con linh thiêng, cả những người ngoài đời lẫn những người trong nhà tu. Không phải nói quá, nhưng có những cha, thầy đi đâu cũng có những người con, cháu, anh, chị, em... kết nghĩa, tinh thần. Cũng vậy, có những souer gặp đâu cũng kêu bố, ông nội,... mà nếu tính đời linh tông đôi khi bắn đại bác cả ngày cũng chưa tới! Âu cũng là con người với những thu hút lẫn nhau và khác dấu hút mạnh hơn. Một thực tế, nếu chúng ta để ý, hình như các cha thầy có nhiều ông nội, ông ngoại,... linh tông, nhưng các soeur thì chỉ có ông nội, bố chứ không có ông bà ngoại, mẹ linh tông! Với nhiều tình thân trong mối dây linh tông như vậy sẽ khó mà có được tình bạn và tình yêu trong sáng trong đời sống dâng hiến. Dẫu biết rằng, họ luôn ý thức đó là linh thiêng, nhưng với một người đã thưa với Chúa "con chỉ muốn yêu mình Ngài thôi" mà lại có quá nhiều mối tình thân như vậy thì sao có thể còn chỗ cho tình yêu của Thiên Chúa triển nở nơi mình? Thay vào đó là những "tình bạn đặc biệt', những "linh tông bí mật". Chính những mối tình thân quá khép kín và đặc biệt này gây ra những dị nghị và cản trở cho việc phát triển trong cộng đoàn tu trì của họ. Kết quả là không ít những tu sĩ rơi vào tình trạng "khởi sự nhờ Thần khí, nhưng kết thúc bằng xác thịt". Thế mới có chuyện kể rằng: người mẹ, trước kia cũng là người đã từng đi tu, thấy con gái mình có mối quan hệ rất thân thiết với một ông thầy. Đi đâu ông thầy và cô con gái cũng đi chung. Thấy điều bất ổn như vậy, với kinh nghiệm của mình đã từng trải qua, bà mẹ nói với con gái: "Con nên cẩn thận và ý tứ trong việc tiếp xúc với ông thầy nhé!" Cô con gái đáp: "Mẹ cứ an tâm đi, chúng con là anh em kết nghĩa mà lị". Bà mẹ nói: "Tiên sư bố mày, hồi xưa tao cũng vì anh em kết nghĩa nên giờ tao mới khổ như vậy nè!".
Tình bạn và thậm chí tình yêu trong đời sống dâng hiến là không thể không có. Vì dù sao Thiên Chúa vẫn là Thiên Chúa và đôi khi Người có vẻ như ở xa chúng ta quá... Cho nên việc có những mối tình thân của những người tu sĩ là hết sức cần thiết và bình thường. Một người bạn thân có thể là một người, khác phái hay cùng phái, đang làm chung với ta hay ta thường gặp thường xuyên. Một người bạn thân có thể là một người mà ta cảm thấy có điều gì ràng buộc, dù không biết tại sao, vì có một thiện cảm trong sáng sâu sắc mà khó có thể phai nhòa được. Cho dù có xa cách, người đó vẫn là một điều gì đó thật quý báu với ta. Thật vậy, Thiên Chúa luôn muốn những người tận hiến cho Người, nếu cần, vẫn có thể tìm cho mình một người bạn nào đó để đem lại một tình yêu vô hình thành hữu hình.
...một quả tim bằng thịt
"Ta sẽ ban cho chúng một trái tim và đặt thần khí mới vào lòng chúng. Ta sẽ lấy khỏi mình chúng trái tim chai đá và ban cho chúng một trái tim bằng thịt" (Ed 11, 19).
Thật vậy, Thiên Chúa đã gỡ bỏ con người quả tim gỗ đá và thay vào một quả tim bằng thịt, có lẽ Người cũng muốn con người biết yêu như Người, như người đã yêu Con của Người, bằng một quả tim nhân loại, một quả tim biết rung động và đau đớn. Cho nên, nếu lý tưởng của sự độc thân là vô cảm thì có lẽ đó không phải là sự độc thân của Kitô giáo. Vì thế, khó khăn của con đường độc thân là chúng ta vẫn phải có một trái tim thật cởi mở, có thể yêu thương một cách trong sáng không hàm hồ. Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể bước vào con đường này một cách trong sáng và tốt đẹp. Nếu không đủ khôn ngoan, sáng suốt và khéo léo thì những mối quan hệ này sẽ gây ra thất vọng và có thể đưa tới ngõ cụt. Dĩ nhiên một tình bạn trong sáng trong đời sống độc thân là một điều người tu sĩ nào cũng mong muốn có. Nhưng điều nên nhớ là làm sao cho tình bạn triển nở trong sự tự do hoàn toàn giữa người này với người kia. Tránh đi những tình bạn quá nghiêng về cảm giác, từ đó dễ dành chỗ quá lớn cho nhu cầu cần đến nhau và những khát vọng. Là một con người với những nhu cầu bình thường, nếu đôi khi xác thịt bị những khát vọng dày vò, thì đó là chuyện bình thường, nhưng lúc đó không được phép nhượng bộ hay trì hoãn. Tình bạn chân thật trong đời sống độc thân có thể trao nhau với tất cả sự sáng suốt, không có hậu ý để minh chứng cho sự kết hợp vô hình giữa Người với những kẻ được Người yêu thương. Một sự kết hợp như vậy được thực hiện với sự liên kết của Thiên Chúa, giữa ta với Người. Cũng nhờ đó, tình bạn chân thật trong đời sống dâng hiến sẽ tìm thấy Chúa ở nơi sâu xa tới mức không có gì có thể cản trở tình yêu của họ đối với Thiên Chúa được.
Tạm kết
Nếu đặt câu hỏi tại sao có những tu sĩ nam nữ từ khước hôn nhân? Câu trả lời, với những người Kitô giáo, là "Vì Người, vì Đức Kitô". Làm sao có được chuyện ấy? Có hay không cũng vẫn không quan trọng nhưng đó vẫn là sự thật. Tuy nhiên, những người ngoài cuộc vẫn tò mò và đôi khi cảm thấy thương tiếc cho những người tu sĩ vì không có người yêu bên cạnh. Nhưng những người tu sĩ có thể nói như thánh Gioan rằng: tôi đã tin vào tình yêu của bạn thì bạn hãy tin rằng cả tôi nữa, tôi cũng biết thế nào là tình yêu chứ. Chính vì tình yêu vào Đức Kitô mà người phụ nữ khước từ anh thanh niên hấp dẫn, cương nghị và nồng nàn. Cũng chính vì tình yêu vào Đức Kitô mà chàng thanh niên từ khước cô thiếu nữ đang yêu, thông minh, hiền hòa và dễ thương. Tất cả vì tình yêu và để phục vụ và phụng vụ Thiên Chúa mà những người tu sĩ đã chọn đời sống độc thân.
Tuy nhiên, độc thân không bao hàm là có một lối sống đơn độc lẻ loi. Họ vẫn có những nhu cầu tình cảm, chia sẻ tình cảm của mình cho người khác và ngược lại. Đó là tình bạn trong đời sống độc thân. Một mối tình thân trong sáng và không hàm hồ. Đó là con đường thánh thiện mà người tu sĩ nào cũng phải đạt tới. Nhưng trên thực tế không phải tu sĩ nam nữ nào cũng cũng có thể có một tình bạn, một tình thân trong sáng, không hậu ý trong đời sống độc thân. Đúng vậy, với quả tim bằng xương thịt, không ít lần người tu sĩ bị những cảm giác và nhục dục lôi kéo theo những tình cảm mà tự nó cản trở cho đời sống độc thân. Cần phải có một thái độ triệt để trong lãnh vực này. Triệt để không có nghĩa là sẽ không bị thử thách, sẽ không bao giờ bị sa ngã và yếu đuối, sẽ không một tình cảm nào đó để lấp vào khoảng trống cần đáp trả yêu thương và được yêu vì hình như lúc này Thiên Chúa quá xa... Nhưng dù có vấp ngã, dù có sa ngã ta vẫn tiến lên phía trước như một người vẫn kiên vững trong quyết định của mình, cho dù thực tế vẫn còn bao yếu đuối.
TÂM TÌNH GỞI CÁC EM RƯỚC LỄ LẦN ĐẦU GX VĂN CÔI_TGP SÀI GÒN
Gửi các em lớp xưng tội rước lễ lần đầu
Và thế là các con đã lớn khôn
Đã chuẩn bị được rước Mình Thánh Chúa
Vườn địa đàng xưa dấu buồn tàn úa
Nay sống dậy thật rồi bởi nhờ ơn Tình Yêu của Chúa Giêsu...
Tình yêu của Người dành cho con mãi mãi đến thiên thu
Hôm nay con hồi hộp bước vào Tòa Giải Tội
Lãnh Bí tích Giao Hòa cho tới ngày lòng vui trẩy hội
Đón rước Chúa lần đầu ghi dấu ấn suốt đời con...
Anh chị Giáo lý viên ở bên ngoài cũng thấy hồi hộp như con
Hoa quả đầu mùa các con và cô cùng nhau vun xới
Hôm nay đã tới ngày Chúa hẹn ngày đón đợi
Ôm các con vào lòng và thì thầm lời thương mến rất bao la...
Và sau này khi chúng ta đi xa - Có một phút nào đó trong cuộc đời nhớ về ngày hôm ấy - Nhớ những kỷ niệm nơi lớp học mình đã sẻ chia ngày mưa, ngày nắng cháy - Dù ở đâu, dù làm gì cũng hãy đừng bao giờ quên yêu Chúa nhé, các con
Và thế là các con đã lớn khôn
Đã chuẩn bị được rước Mình Thánh Chúa
Vườn địa đàng xưa dấu buồn tàn úa
Nay sống dậy thật rồi bởi nhờ ơn Tình Yêu của Chúa Giêsu...
Tình yêu của Người dành cho con mãi mãi đến thiên thu
Hôm nay con hồi hộp bước vào Tòa Giải Tội
Lãnh Bí tích Giao Hòa cho tới ngày lòng vui trẩy hội
Đón rước Chúa lần đầu ghi dấu ấn suốt đời con...
Anh chị Giáo lý viên ở bên ngoài cũng thấy hồi hộp như con
Hoa quả đầu mùa các con và cô cùng nhau vun xới
Hôm nay đã tới ngày Chúa hẹn ngày đón đợi
Ôm các con vào lòng và thì thầm lời thương mến rất bao la...
Và sau này khi chúng ta đi xa - Có một phút nào đó trong cuộc đời nhớ về ngày hôm ấy - Nhớ những kỷ niệm nơi lớp học mình đã sẻ chia ngày mưa, ngày nắng cháy - Dù ở đâu, dù làm gì cũng hãy đừng bao giờ quên yêu Chúa nhé, các con
LỜI CHÚA: LẠY CHA CHÚNG CON (Thứ 5 tuần 11 TN)
Lạy Cha chúng con (16.6.2011 – Thứ năm Tuần 11 Thường niên)
Lời Chúa: Mt 6, 7-15
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhận lời. Đừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.Vậy, anh em hãy cầu nguyện như thế này:
Lạy Cha chúng con là Đấng ngự trên trời,
xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển,
triều đại Cha mau đến,
ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày;
xin tha tội cho chúng con
như chúng con cũng tha
cho những người có lỗi với chúng con;
xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ,
nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.
Thật vậy, nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em.”
Suy niệm:
Chúng ta không thể lèo lái hay ép buộc Thiên Chúa
bằng những lải nhải dài dòng hay bằng những câu thần chú.
Cầu nguyện không phải là thông báo cho Chúa biết nhu cầu của ta (c. 8).
Cha Teilhard de Chardin đã viết:
“Chúng ta phải cầu xin Chúa không phải vì lề luật buộc như thế,
cũng không phải vì Chúa không biết ta cần gì.
Không, kinh nguyện là tình yêu, là cách diễn tả tình yêu.”
Thiên Chúa thích nghe miệng chúng ta nói lên nhu cầu của mình.
Đức Giêsu dạy chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha, Abba, như Ngài đã gọi.
Abba là tiếng gọi âu yếm thân thương của đứa con đối với người cha.
Khi gọi Thiên Chúa là Cha, chúng ta thấy mình hết sợ hãi và xa cách.
Cha siêu việt và quyền uy, nhưng Cha không áp bức và bắt con làm nô lệ,
Cha cao sang ở trên trời nhưng Cha lại gần gũi với nhu cầu của con cái.
Ba lời cầu xin đầu tiên đều hướng về Cha: Danh Cha, Nước Cha, và Ý Cha.
Danh Cha được vinh hiển khi Nước Cha được thành tựu, Ý Cha được thể hiện.
Nước Cha đã đến rồi với sự hiện diện và hoạt động của Đức Giêsu,
nhưng chúng ta vẫn phải cầu xin cho Nước ấy mau đến cách viên mãn.
Ý Cha và quyền tối cao của Cha đã được thể hiện trọn vẹn trên trời rồi,
nhưng còn phải được thể hiện dưới đất nữa, nơi mọi người và nơi từng người.
Ba lời cầu đầu tiên, là những lời trực tiếp nài xin Cha.
Làm cho Danh Cha được biết đến, Nước Cha được nhìn nhận,
Ý Cha được tuân hành : đó là công việc của Cha cho đến tận thế.
Nhưng việc đó cũng cần sự cộng tác hằng ngày của mỗi Kitô hữu
qua việc họ sống tận căn những đòi hỏi gai góc của Nước Trời,
để cho thấy Nước Trời đã đến trên mặt đất.
Bốn lời cầu xin sau nhắm đến nhu cầu cụ thể của các môn đệ.
Xin lương thực hàng ngày là điều cần thiết cho họ,
những người nay đây mai đó, sống nhờ lòng tốt của người nghe.
Xin ơn tha thứ là điều ta cần mỗi ngày từ Chúa, sau bao sai lỗi,
mà cũng là điều ta phải trao lại cho anh em.
Xin Chúa đừng đưa chúng ta vào cơn thử thách quá sức chịu đựng
đến mức mất đức tin và quỵ ngã.
Nhưng xin Chúa gìn giữ và giải thoát chúng ta khỏi Ác Thần.
Kinh Lạy Cha giúp chúng ta trò chuyện với chính Thiên Chúa là Cha.
Chúng ta được mở ra trước thế giới trên trời nơi Cha ngự trị,
những cũng được mở ra trước thế giới dưới đất của con người.
Một thế giới có bao người thiếu bánh ăn, cần được chia sẻ.
Một thế giới có nhiều xung đột và hận thù, cần sự bao dung thứ tha.
Một thế giới hỗn loạn với bao điều phải chấn chỉnh cho hợp Ý Chúa.
Một thế giới không biết mình là anh em, con cùng một Cha.
Kinh Lạy Cha bao giờ cũng nhắc chúng ta về những điều dang dở…
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến.
Xin đừng mỉm cười mà nói rằng
Chúa đã ở bên chúng con rồi.
Có cả triệu người chưa biết Chúa.
Nhưng biết Chúa thì được cái gì ?
Chúa đến để làm gì
nếu đời sống con cái của Chúa
cứ tiếp tục y như cũ ?
Xin hoán cải chúng con.
Xin lay chuyển chúng con.
Ước gì sứ điệp của Chúa
trở nên máu thịt của chúng con,
trở nên lẽ sống của cuộc đời chúng con.
Ước gì sứ điệp đó
lôi chúng con ra khỏi sự an nhiên tự tại,
và đòi buộc chúng con,
làm chúng con không yên.
Bởi lẽ chỉ như thế,
sứ điệp đó mới mang lại cho chúng con
bình an sâu xa,
thứ bình an khác hẳn,
đó là Bình An của Chúa.
Lời Chúa: Mt 6, 7-15
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhận lời. Đừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.Vậy, anh em hãy cầu nguyện như thế này:
Lạy Cha chúng con là Đấng ngự trên trời,
xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển,
triều đại Cha mau đến,
ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày;
xin tha tội cho chúng con
như chúng con cũng tha
cho những người có lỗi với chúng con;
xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ,
nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.
Thật vậy, nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em.”
Suy niệm:
Chúng ta không thể lèo lái hay ép buộc Thiên Chúa
bằng những lải nhải dài dòng hay bằng những câu thần chú.
Cầu nguyện không phải là thông báo cho Chúa biết nhu cầu của ta (c. 8).
Cha Teilhard de Chardin đã viết:
“Chúng ta phải cầu xin Chúa không phải vì lề luật buộc như thế,
cũng không phải vì Chúa không biết ta cần gì.
Không, kinh nguyện là tình yêu, là cách diễn tả tình yêu.”
Thiên Chúa thích nghe miệng chúng ta nói lên nhu cầu của mình.
Đức Giêsu dạy chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha, Abba, như Ngài đã gọi.
Abba là tiếng gọi âu yếm thân thương của đứa con đối với người cha.
Khi gọi Thiên Chúa là Cha, chúng ta thấy mình hết sợ hãi và xa cách.
Cha siêu việt và quyền uy, nhưng Cha không áp bức và bắt con làm nô lệ,
Cha cao sang ở trên trời nhưng Cha lại gần gũi với nhu cầu của con cái.
Ba lời cầu xin đầu tiên đều hướng về Cha: Danh Cha, Nước Cha, và Ý Cha.
Danh Cha được vinh hiển khi Nước Cha được thành tựu, Ý Cha được thể hiện.
Nước Cha đã đến rồi với sự hiện diện và hoạt động của Đức Giêsu,
nhưng chúng ta vẫn phải cầu xin cho Nước ấy mau đến cách viên mãn.
Ý Cha và quyền tối cao của Cha đã được thể hiện trọn vẹn trên trời rồi,
nhưng còn phải được thể hiện dưới đất nữa, nơi mọi người và nơi từng người.
Ba lời cầu đầu tiên, là những lời trực tiếp nài xin Cha.
Làm cho Danh Cha được biết đến, Nước Cha được nhìn nhận,
Ý Cha được tuân hành : đó là công việc của Cha cho đến tận thế.
Nhưng việc đó cũng cần sự cộng tác hằng ngày của mỗi Kitô hữu
qua việc họ sống tận căn những đòi hỏi gai góc của Nước Trời,
để cho thấy Nước Trời đã đến trên mặt đất.
Bốn lời cầu xin sau nhắm đến nhu cầu cụ thể của các môn đệ.
Xin lương thực hàng ngày là điều cần thiết cho họ,
những người nay đây mai đó, sống nhờ lòng tốt của người nghe.
Xin ơn tha thứ là điều ta cần mỗi ngày từ Chúa, sau bao sai lỗi,
mà cũng là điều ta phải trao lại cho anh em.
Xin Chúa đừng đưa chúng ta vào cơn thử thách quá sức chịu đựng
đến mức mất đức tin và quỵ ngã.
Nhưng xin Chúa gìn giữ và giải thoát chúng ta khỏi Ác Thần.
Kinh Lạy Cha giúp chúng ta trò chuyện với chính Thiên Chúa là Cha.
Chúng ta được mở ra trước thế giới trên trời nơi Cha ngự trị,
những cũng được mở ra trước thế giới dưới đất của con người.
Một thế giới có bao người thiếu bánh ăn, cần được chia sẻ.
Một thế giới có nhiều xung đột và hận thù, cần sự bao dung thứ tha.
Một thế giới hỗn loạn với bao điều phải chấn chỉnh cho hợp Ý Chúa.
Một thế giới không biết mình là anh em, con cùng một Cha.
Kinh Lạy Cha bao giờ cũng nhắc chúng ta về những điều dang dở…
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến.
Xin đừng mỉm cười mà nói rằng
Chúa đã ở bên chúng con rồi.
Có cả triệu người chưa biết Chúa.
Nhưng biết Chúa thì được cái gì ?
Chúa đến để làm gì
nếu đời sống con cái của Chúa
cứ tiếp tục y như cũ ?
Xin hoán cải chúng con.
Xin lay chuyển chúng con.
Ước gì sứ điệp của Chúa
trở nên máu thịt của chúng con,
trở nên lẽ sống của cuộc đời chúng con.
Ước gì sứ điệp đó
lôi chúng con ra khỏi sự an nhiên tự tại,
và đòi buộc chúng con,
làm chúng con không yên.
Bởi lẽ chỉ như thế,
sứ điệp đó mới mang lại cho chúng con
bình an sâu xa,
thứ bình an khác hẳn,
đó là Bình An của Chúa.
Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011
KIM CHỈ NAM GP THÁI BÌNH: QUY CHẾ ƠN GỌI
1. QUY CHẾ ƠN GỌI Mục tiêu Ban Ơn Gọi có mục tiêu cổ võ, tuyển chọn, hướng dẫn các thanh thiếu niên có ý hướng ngay lành dâng mình cho Chúa để làm linh mục và tu sỹ.
Thành lập
Giáo phận thành lập Ban Ơn Gọi, để vun trồng ơn gọi linh mục và tu sĩ cho Giáo Hội, cũng như giúp việc huấn luyện nhân bản, tri thức và thiêng liêng, cho các bạn trẻ đã đăng ký vào các lớp ơn gọi của giáo phận .
Nhiệm vụ
Đưa ra những đường hướng cụ thể trong việc cổ võ, vun trồng ơn gọi linh mục và tu sỹ trong giáo phận .
Tuyển chọn, tổ chức và điều hành việc đào tạo tu sinh.
Thẩm định ơn gọi của từng người hàng năm theo ba lời khuyên Phúc Âm : khiết tịnh, nghèo khó, vâng lời; và bốn chiều kích : nhân bản, thiêng liêng, trí thức và mục vụ theo tông huấn Pastores Dabo Vobis .
Giới thiệu ứng viên vào Chủng Viện cũng như các Học Viện tương đương.
Giới thiệu ứng viên vào các Hội Dòng và Tu Đoàn Tông đồ.
Lên chương trình, kế hoạch đào tạo đầy đủ cho từng giai đoạn tìm hiểu, dự tu, tu sinh, chủng sinh.
Cơ cấu tổ chức
Điều hành ơn gọi được trao cho Ban giám đốc chủng viện Mỹ Đức trách nhiệm.
Ban giám đốc chủng viện trách nhiệm biên soạn nội qui chi tiết cho từng giai đoạm huấn luyện.
Việc phân bổ các chức vụ trưởng, phó nội vụ, phó ngoại vụ, thư ký, thủ quỹ sẽ do ban giám đốc tự sắp xếp.
Hoạt động
Mỗi tháng họp một lần và khi có chỉ thị của Giám Mục hoặc được đa số ủy viên yêu cầu. Ban thường trực soạn thảo chương trình nghị sự và gửi trước cho các ủy viên và thông báo cho Giám Mục.
Cử đại diện diện tham gia hội nghị về ơn gọi của HĐGMVN hay các hội nghị tương tự.
Quỹ hoạt động
Ban ơn gọi sẽ làm bản dự thu chi trong năm.
Ngoài ra còn đón nhận sự trợ giúp ơn gọi của các cá nhân, đoàn thể trong và ngoài nước.
Tiền quyên góp ngày ơn gọi của giáo phận trong năm (Ban ơn gọi xác định ngày ơn gọi của giáo phận).
Nhiệm kỳ 5 năm và có thể được tái cử
Việc đào tạo ơn gọi
Việc đào tạo ơn gọi được chia làm bốn giai đoạn.
GIAI ĐOẠN TÌM HIỂU ƠN GỌI (từ lớp 6 đến lớp 12)
Giai đoạn này thuộc trách nhiệm của cha xứ giúp định hướng và gieo mầm ơn gọi cho các em ngay từ các lớp giúp lễ…
Khi đã vào lớp mười, cha xứ hướng dẫn các em đăng ký vào lớp tìm hiểu ơn gọi với cha đặc trách ơn gọi của giáo phận.
Tiêu chuẩn chọn lựa : hạnh kiểm tốt, ý ngay lành, đạo đức tốt, sức khỏe bình thường, không mắc bệnh truyền nhiễm, trí khôn khá, phán đoán tốt…
Đào tạo : hướng dẫn các em về phục vụ bàn thờ; học kinh văn đạo lý, giáo dục nhân bản, thiêng liêng. Tạo điều kiện tốt cho các em học văn hóa và các môn cần thiết như : đàn nhạc, ngoại ngữ và hội họa … và hướng cho các em về khả năng chuyên môn tương lai.
Mỗi năm các em có một số ngày tĩnh tâm (do ban ơn gọi qui định), học tập và sinh hoạt chung với nhau trong giáo phận.
Thời gian : ba năm (từ lớp mười đến lớp mười hai).
GIAI ĐOẠN DỰ TU (từ lớp 12 đến hết đại học)
Điều kiện để vào lớp dự tu :
- Khi kết thúc giai đoạn tìm hiểu ơn gọi, các em phải viết đơn xin vào giai đoạn dự tu của giáo phận.
- Đã tốt nghiệp phổ thông trung học hoặc đang ôn thi hay đang học tại các trường cao đẳng và đại học.
- Được các cha xứ giới thiệu về ban ơn gọi của Giáo phận.
Địa điểm tổ chức lớp dự tu : do ban ơn gọi sắp xếp.
Thời gian theo đuổi lớp dự tu :
- Tối thiểu là ba năm
- Mỗi tháng tập trung một ngày để tìm hiểu và định hướng cho ơn gọi học về giáo lý, thánh Kinh, nhân bản...
- Mỗi năm tĩnh tâm một lần
Ban Ơn Gọi giáo phận có nhiệm vụ hướng dẫn cho các em lựa chọn môn, nghành học thích hợp với ơn gọi (linh mục và tu sỹ) của mình nhưng không bắt buộc. Ngoài ra các em còn được hướng dẫn tìm hiểu các ơn gọi triều, dòng khác.
GIAI ĐOẠN TU SINH (từ sau đại học đến chủng sinh)
Khi kết thúc giai đoạn dự tu, các em phải viết đơn xin vào giai đoạn tu sinh của giáo phận.
Điều kiện : Đã tham gia sinh hoạt lớp dự tu. Có văn bằng Cao đẳng hay đại học.
Trường hợp ngoại lệ (văn bằng Phổ thông trung học và trung học chuyên nghiệp) phải được sự đồng ý của ban ơn gọi.
Địa điểm tổ chức lớp tu sinh : do ban ơn gọi sắp xếp.
Thời gian lớp tu sinh : hai năm.
Nội dung đào tạo : Nhân bản, Thiêng liêng, Phụng vụ, Giáo lý, Thánh Kinh, Việt văn và Triết học nhập môn, Ngoại ngữ, mục vụ tông đồ.
Mỗi tháng tĩnh tâm nửa ngày vào thứ tư đầu tháng.
GIAI ĐOẠN CHỦNG SINH
Khi kết thúc giai đoạn tu sinh, các em phải viết đơn xin vào giai đoạn chủng sinh.
Tất cả các em đều được thi vào chủng viện và các học viện tương đương. Những ai thi đậu thì được vào học các nơi đó, còn những ai không thi đậu thì vẫn là chủng sinh của giáo phận và ban ơn gọi có trách nhiệm tổ chức việc học cho họ.
Dựa vào giáo luật 241 §1, Ban Ơn Gọi thẩm định các tu sinh về :
Các lời khuyên Phúc Âm :
- Khó nghèo : sống đơn sơ, giản dị trong ăn mặc, phương tiện sử dụng, không ham tiền bạc vv…;
- Khiết tịnh : quân bình tâm sinh lý; trưởng thành trong giao tiếp với người cùng phái và khác phái; khi sử dụng các phương tiện truyền thông xã hội phải giữ sự thận trọng cần thiết, tránh những gì có hại cho ơn gọi và nguy hiểm cho đức khiết tịnh ;
- Vâng phục : tinh thần vâng phục trong yêu mến theo gương Thầy Giêsu.
Bốn chiều kích : nhân bản, thiêng liêng, tri thức và mục vụ theo tông huấn Pastores Dabo Vobis.
Phải được sự chấp thuận của Giám Mục
Việc thi vào các đại chủng viện và các học viện
Tất cả các em sẽ được dự thi vào chủng viện Hà Nội
Những ai thi đậu có thứ tự từ 1-6 sẽ học tại chủng viện Hà Nội.
Những người còn lại sẽ thi tiếp vào các chủng viện hay học viện. Nếu thi đậu sẽ được học tại các nơi đó.
Những người còn lại sẽ được ban ơn gọi tổ chức việc học tại giáo phận
Thành lập
Giáo phận thành lập Ban Ơn Gọi, để vun trồng ơn gọi linh mục và tu sĩ cho Giáo Hội, cũng như giúp việc huấn luyện nhân bản, tri thức và thiêng liêng, cho các bạn trẻ đã đăng ký vào các lớp ơn gọi của giáo phận .
Nhiệm vụ
Đưa ra những đường hướng cụ thể trong việc cổ võ, vun trồng ơn gọi linh mục và tu sỹ trong giáo phận .
Tuyển chọn, tổ chức và điều hành việc đào tạo tu sinh.
Thẩm định ơn gọi của từng người hàng năm theo ba lời khuyên Phúc Âm : khiết tịnh, nghèo khó, vâng lời; và bốn chiều kích : nhân bản, thiêng liêng, trí thức và mục vụ theo tông huấn Pastores Dabo Vobis .
Giới thiệu ứng viên vào Chủng Viện cũng như các Học Viện tương đương.
Giới thiệu ứng viên vào các Hội Dòng và Tu Đoàn Tông đồ.
Lên chương trình, kế hoạch đào tạo đầy đủ cho từng giai đoạn tìm hiểu, dự tu, tu sinh, chủng sinh.
Cơ cấu tổ chức
Điều hành ơn gọi được trao cho Ban giám đốc chủng viện Mỹ Đức trách nhiệm.
Ban giám đốc chủng viện trách nhiệm biên soạn nội qui chi tiết cho từng giai đoạm huấn luyện.
Việc phân bổ các chức vụ trưởng, phó nội vụ, phó ngoại vụ, thư ký, thủ quỹ sẽ do ban giám đốc tự sắp xếp.
Hoạt động
Mỗi tháng họp một lần và khi có chỉ thị của Giám Mục hoặc được đa số ủy viên yêu cầu. Ban thường trực soạn thảo chương trình nghị sự và gửi trước cho các ủy viên và thông báo cho Giám Mục.
Cử đại diện diện tham gia hội nghị về ơn gọi của HĐGMVN hay các hội nghị tương tự.
Quỹ hoạt động
Ban ơn gọi sẽ làm bản dự thu chi trong năm.
Ngoài ra còn đón nhận sự trợ giúp ơn gọi của các cá nhân, đoàn thể trong và ngoài nước.
Tiền quyên góp ngày ơn gọi của giáo phận trong năm (Ban ơn gọi xác định ngày ơn gọi của giáo phận).
Nhiệm kỳ 5 năm và có thể được tái cử
Việc đào tạo ơn gọi
Việc đào tạo ơn gọi được chia làm bốn giai đoạn.
GIAI ĐOẠN TÌM HIỂU ƠN GỌI (từ lớp 6 đến lớp 12)
Giai đoạn này thuộc trách nhiệm của cha xứ giúp định hướng và gieo mầm ơn gọi cho các em ngay từ các lớp giúp lễ…
Khi đã vào lớp mười, cha xứ hướng dẫn các em đăng ký vào lớp tìm hiểu ơn gọi với cha đặc trách ơn gọi của giáo phận.
Tiêu chuẩn chọn lựa : hạnh kiểm tốt, ý ngay lành, đạo đức tốt, sức khỏe bình thường, không mắc bệnh truyền nhiễm, trí khôn khá, phán đoán tốt…
Đào tạo : hướng dẫn các em về phục vụ bàn thờ; học kinh văn đạo lý, giáo dục nhân bản, thiêng liêng. Tạo điều kiện tốt cho các em học văn hóa và các môn cần thiết như : đàn nhạc, ngoại ngữ và hội họa … và hướng cho các em về khả năng chuyên môn tương lai.
Mỗi năm các em có một số ngày tĩnh tâm (do ban ơn gọi qui định), học tập và sinh hoạt chung với nhau trong giáo phận.
Thời gian : ba năm (từ lớp mười đến lớp mười hai).
GIAI ĐOẠN DỰ TU (từ lớp 12 đến hết đại học)
Điều kiện để vào lớp dự tu :
- Khi kết thúc giai đoạn tìm hiểu ơn gọi, các em phải viết đơn xin vào giai đoạn dự tu của giáo phận.
- Đã tốt nghiệp phổ thông trung học hoặc đang ôn thi hay đang học tại các trường cao đẳng và đại học.
- Được các cha xứ giới thiệu về ban ơn gọi của Giáo phận.
Địa điểm tổ chức lớp dự tu : do ban ơn gọi sắp xếp.
Thời gian theo đuổi lớp dự tu :
- Tối thiểu là ba năm
- Mỗi tháng tập trung một ngày để tìm hiểu và định hướng cho ơn gọi học về giáo lý, thánh Kinh, nhân bản...
- Mỗi năm tĩnh tâm một lần
Ban Ơn Gọi giáo phận có nhiệm vụ hướng dẫn cho các em lựa chọn môn, nghành học thích hợp với ơn gọi (linh mục và tu sỹ) của mình nhưng không bắt buộc. Ngoài ra các em còn được hướng dẫn tìm hiểu các ơn gọi triều, dòng khác.
GIAI ĐOẠN TU SINH (từ sau đại học đến chủng sinh)
Khi kết thúc giai đoạn dự tu, các em phải viết đơn xin vào giai đoạn tu sinh của giáo phận.
Điều kiện : Đã tham gia sinh hoạt lớp dự tu. Có văn bằng Cao đẳng hay đại học.
Trường hợp ngoại lệ (văn bằng Phổ thông trung học và trung học chuyên nghiệp) phải được sự đồng ý của ban ơn gọi.
Địa điểm tổ chức lớp tu sinh : do ban ơn gọi sắp xếp.
Thời gian lớp tu sinh : hai năm.
Nội dung đào tạo : Nhân bản, Thiêng liêng, Phụng vụ, Giáo lý, Thánh Kinh, Việt văn và Triết học nhập môn, Ngoại ngữ, mục vụ tông đồ.
Mỗi tháng tĩnh tâm nửa ngày vào thứ tư đầu tháng.
GIAI ĐOẠN CHỦNG SINH
Khi kết thúc giai đoạn tu sinh, các em phải viết đơn xin vào giai đoạn chủng sinh.
Tất cả các em đều được thi vào chủng viện và các học viện tương đương. Những ai thi đậu thì được vào học các nơi đó, còn những ai không thi đậu thì vẫn là chủng sinh của giáo phận và ban ơn gọi có trách nhiệm tổ chức việc học cho họ.
Dựa vào giáo luật 241 §1, Ban Ơn Gọi thẩm định các tu sinh về :
Các lời khuyên Phúc Âm :
- Khó nghèo : sống đơn sơ, giản dị trong ăn mặc, phương tiện sử dụng, không ham tiền bạc vv…;
- Khiết tịnh : quân bình tâm sinh lý; trưởng thành trong giao tiếp với người cùng phái và khác phái; khi sử dụng các phương tiện truyền thông xã hội phải giữ sự thận trọng cần thiết, tránh những gì có hại cho ơn gọi và nguy hiểm cho đức khiết tịnh ;
- Vâng phục : tinh thần vâng phục trong yêu mến theo gương Thầy Giêsu.
Bốn chiều kích : nhân bản, thiêng liêng, tri thức và mục vụ theo tông huấn Pastores Dabo Vobis.
Phải được sự chấp thuận của Giám Mục
Việc thi vào các đại chủng viện và các học viện
Tất cả các em sẽ được dự thi vào chủng viện Hà Nội
Những ai thi đậu có thứ tự từ 1-6 sẽ học tại chủng viện Hà Nội.
Những người còn lại sẽ thi tiếp vào các chủng viện hay học viện. Nếu thi đậu sẽ được học tại các nơi đó.
Những người còn lại sẽ được ban ơn gọi tổ chức việc học tại giáo phận
LỜI CHÚA: ĐẤNG THẤU SUỐT NHỮNG GÌ KÍN ĐÁO (Thứ 4 tuần 11 TN)
Đấng thấu suốt những gì kín đáo (15.6.2011 – Thứ tư Tuần 11 Thường niên)
Lời Chúa: Mt 6, 1-6.16-18
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
Còn khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh”.
Suy niệm:
“Đã mang tiếng ở trong trời đất,
phải có danh gì với núi sông.”
Danh tiếng để lại cho đời là điều khiến nhiều người bận tâm.
Có người hiến mình để làm những công trình lớn lao để lại cho hậu thế.
Nhưng cũng có người rơi vào thói háo danh,
làm mọi sự chỉ để tìm cho mình chút tiếng khen mau qua.
Trong Bài Giảng trên núi mà ta nghe hôm nay,
Đức Giêsu tố giác thói háo danh của những người đạo đức giả,
khi họ làm ba việc đạo đức căn bản là bố thí, cầu nguyện, ăn chay.
Ngài cũng cho thấy cách sống đạo của người môn đệ.
Làm các việc đạo đức để tìm tiếng khen, là một cám dỗ có thật.
Có người thổi kèn trong hội đường hay ngoài phố khi bố thí.
Có người thích đứng cầu nguyện tại giữa ngã ba đường.
Có người có mang bộ mặt thiểu não khi ăn chay.
Tất cả chỉ nhằm thu hút sự chú ý của nhiều người khác,
chỉ nhằm “cho người ta thấy”, “để người ta khen” (cc. 1. 2. 5. 16).
Họ làm những việc tốt lành, nhưng lại tìm mình, co quắp trên chính mình,
trong khi lẽ ra những việc này phải mở họ ra trước Thiên Chúa.
Đối với Đức Giêsu, được người ta khen là nhận được phần thưởng rồi,
nên cũng chẳng được Cha trên trời ban thưởng nữa (c. 1).
Họ được phần thưởng mau qua của người đời,
nhưng mất phần thưởng trọng hậu trong ngày sau hết.
Đức Giêsu mời các môn đệ đi vào cái kín đáo, thầm lặng,
nơi đó không có con mắt của người đời, không có tiếng khen chê.
Nơi đó kín đến mức tay trái không biết việc tay phải làm.
Nơi đó là căn phòng đóng cửa, để chỉ có Cha và anh gặp gỡ.
Cha là Đấng hiện diện ở nơi kín đáo (cc. 6. 18).
Cha cũng là Đấng thấy những gì được làm ở nơi kín đáo (cc. 4. 6. 18).
Cha thấy anh đã bố thí, cầu nguyện, ăn chay cách thầm lặng.
Chính Cha sẽ ban thưởng cho anh.
“Hữu xạ tự nhiên hương” có thể là một hình ảnh đẹp về người Kitô hữu.
Đời Kitô hữu là cuộc đời kín đáo thầm lặng, như bị che khuất.
Nhưng cũng là cuộc đời không che giấu được trước mắt mọi người.
Chính khi cái tốt được làm một cách vô cầu, thì nó lại tỏa ngát hương.
Không hẳn là chúng ta luôn luôn phải cầu nguyện trong phòng đóng cửa.
Cũng như không hẳn chúng ta phải tô son đánh phấn khi ăn chay.
Nhưng điều quan trọng là chúng ta làm mọi sự cho vinh danh Chúa.
Cầu nguyện:
Ngày lại ngày, lạy Thiên Chúa,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan,
hai tay cung kính, lạy Thiên Chúa muôn loài,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Dưới bầu trời bao la,
trong cô đơn và thầm lặng,
với tấm lòng thanh tịnh,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Trong thế giới ồn ào vì nhọc nhằn,
huyên náo vì đấu tranh,
giữa đám đông hối hả lăng xăng,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Và khi đã hoàn tất việc đời,
lạy Thiên Chúa muôn loài,
một mình, lặng lẽ,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Lời Chúa: Mt 6, 1-6.16-18
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
Còn khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh”.
Suy niệm:
“Đã mang tiếng ở trong trời đất,
phải có danh gì với núi sông.”
Danh tiếng để lại cho đời là điều khiến nhiều người bận tâm.
Có người hiến mình để làm những công trình lớn lao để lại cho hậu thế.
Nhưng cũng có người rơi vào thói háo danh,
làm mọi sự chỉ để tìm cho mình chút tiếng khen mau qua.
Trong Bài Giảng trên núi mà ta nghe hôm nay,
Đức Giêsu tố giác thói háo danh của những người đạo đức giả,
khi họ làm ba việc đạo đức căn bản là bố thí, cầu nguyện, ăn chay.
Ngài cũng cho thấy cách sống đạo của người môn đệ.
Làm các việc đạo đức để tìm tiếng khen, là một cám dỗ có thật.
Có người thổi kèn trong hội đường hay ngoài phố khi bố thí.
Có người thích đứng cầu nguyện tại giữa ngã ba đường.
Có người có mang bộ mặt thiểu não khi ăn chay.
Tất cả chỉ nhằm thu hút sự chú ý của nhiều người khác,
chỉ nhằm “cho người ta thấy”, “để người ta khen” (cc. 1. 2. 5. 16).
Họ làm những việc tốt lành, nhưng lại tìm mình, co quắp trên chính mình,
trong khi lẽ ra những việc này phải mở họ ra trước Thiên Chúa.
Đối với Đức Giêsu, được người ta khen là nhận được phần thưởng rồi,
nên cũng chẳng được Cha trên trời ban thưởng nữa (c. 1).
Họ được phần thưởng mau qua của người đời,
nhưng mất phần thưởng trọng hậu trong ngày sau hết.
Đức Giêsu mời các môn đệ đi vào cái kín đáo, thầm lặng,
nơi đó không có con mắt của người đời, không có tiếng khen chê.
Nơi đó kín đến mức tay trái không biết việc tay phải làm.
Nơi đó là căn phòng đóng cửa, để chỉ có Cha và anh gặp gỡ.
Cha là Đấng hiện diện ở nơi kín đáo (cc. 6. 18).
Cha cũng là Đấng thấy những gì được làm ở nơi kín đáo (cc. 4. 6. 18).
Cha thấy anh đã bố thí, cầu nguyện, ăn chay cách thầm lặng.
Chính Cha sẽ ban thưởng cho anh.
“Hữu xạ tự nhiên hương” có thể là một hình ảnh đẹp về người Kitô hữu.
Đời Kitô hữu là cuộc đời kín đáo thầm lặng, như bị che khuất.
Nhưng cũng là cuộc đời không che giấu được trước mắt mọi người.
Chính khi cái tốt được làm một cách vô cầu, thì nó lại tỏa ngát hương.
Không hẳn là chúng ta luôn luôn phải cầu nguyện trong phòng đóng cửa.
Cũng như không hẳn chúng ta phải tô son đánh phấn khi ăn chay.
Nhưng điều quan trọng là chúng ta làm mọi sự cho vinh danh Chúa.
Cầu nguyện:
Ngày lại ngày, lạy Thiên Chúa,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan,
hai tay cung kính, lạy Thiên Chúa muôn loài,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Dưới bầu trời bao la,
trong cô đơn và thầm lặng,
với tấm lòng thanh tịnh,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Trong thế giới ồn ào vì nhọc nhằn,
huyên náo vì đấu tranh,
giữa đám đông hối hả lăng xăng,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Và khi đã hoàn tất việc đời,
lạy Thiên Chúa muôn loài,
một mình, lặng lẽ,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011
ĐÔI NÉT VỀ GIÁO PHẬN CÂY LÚA
DIỄN VĂN CỦA ĐC PM. NGUYỄN VĂN ĐỆ SDB
Giáo phận Thái Bình
______________
CHÚC MỪNG ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC LEOPOLDO GIRELLI
ĐẠI DIỆN ĐỨC THÁNH CHA BENEDITO 16
Đến Thăm Giáo phận Thái Bình từ 14/6 đến 16/6/2011
______________________
Trọng kính Đức Tổng Giám Mục Leopoldo Girelli
Đại diện Đức Thánh Cha Beneditô XVI,
Kính thưa Cha Andrea thân mến,
Đã hơn 1 tháng nay, từ khi nghe tin Đức Tổng Giám Mục đại diện Đức Thánh Cha Beneditô 16 đến thăm viếng Giáo phận Thái Bình, toàn Giáo phận Thái Bình chúng con , Giám mục, Linh mục, chủng sinh, tu sĩ và 136.000 Giáo dân hân hoan nô nức vui sướng chuẩn bị chờ đón cuộc viếng thăm của Đức Tổng, Đấng đại diện Đức Thánh Cha, giờ đây mọi người chúng con đều được tận mắt thỏa chí toại lòng với sự hiện diện của Đức Tổng kính yêu, Đấng nhân danh Đức Thánh Cha Beneditô 16 đến với chúng con.
Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa và nhân danh Đức Thánh Cha Beneditô 16 đến với chúng con.
Hoan hô – Hurrah - chúc tụng Đức Thánh Cha Beneditô 16 – (Hoan hô - Hurrah)
Hoan hô – Hurrah Đức Tổng Giám mục Leopoldo Girelli, Đại diện Đức Thánh Cha – (Hoan hô – Hurrah)
Trọng kính Đức Tổng Giám Mục, toàn Giáo phận Thái Bình chúng con, Giám mục, Linh mục, tu sĩ, chủng sinh và 136.000 Giáo dân, chúng con yêu mến Đức Thánh Cha và Đại diện của Người – Chúng con kính trọng Đức Thánh Cha và Đại diện của Người – Chúng con cầu nguyện thường xuyên cho Đức Thánh Cha và đại diện của Người – Chúng con luôn trung thành với Đức Thánh Cha và đại diện của Người !
Kính xin Đức Tổng, Đại diện Đức Thánh Cha, nhận nới đây đóa hoa thiêng, biểu tượng gói ghém toàn thể linh hồn, trái tim và cõi lòng của Giáo phận Thái Bình chúng con !
Trọng kính Đức Tổng kính mến, giờ đây chúng con xin trình bày vài nét sơ lược về lịch sử hình thành và phát triển của Giáo phận Thái Bình để Đức Tổng Giám Mục được kính tường !
Giáo phận Thái Bình được thành lập từ năm 1936, và trở thành Giáo phận chính tòa như ngày nay ngày 24/11/1960. Năm nay Giáo phận chúng con tổ chức mừng kỷ niệm 75 năm ngày thành lập, với phép lành và ơn toàn xá của Đức Thánh Cha.
Toàn Giáo phận chúng con hiện có :
+ 136.000 giáo dân
+ 2 Giám mục (con và Đức Cha Phanxicô Nguyên Giám Mục Giáo phận nghỉ hưu từ 25/7/2009 và hiện ngài đang chữa bịnh tại Tp/HCM)
+ 3 Đức Ông – 1 nghỉ hưu và 2 đang còn phục vụ :
· Đức Ông Hieronimo Nguyễn Phúc Hạnh, Tổng đại diện
· Đức Ông Thomas Trần Trung Hà, chánh xứ giáo xứ Thanh Minh
· Và Đức Ông Giuse Nguyễn văn Cẩm (nghỉ hưu)
+ Các chức sắc và nhiệm vụ chính trong Giáo phận :
· Tổng Đại Diện : Đức Ông Hieronimus Nguyễn Phúc Hạnh
· Chưởng Ấn kiêm Giám đốc Đại chủng viện : JB. Nguyễn Sơn Hải
· Tổng quản lý Giáo phận : Cha F.Savier Ngô Văn Toan
· Hội Đồng Tư Vấn (10 thành viên Lm )
- Chủ tịch hội đồng tư vấn : Cha Giuse Trần Xuân Chiêu
· Hội đồng Linh mục (14 thành viên Lm )
- Chủ tịch hội đồng Lm : Đức Ông Hieronymus Nguyễn Phúc Hạnh
· Hội Đồng Kinh tế (9 thành viên – 3 giáo dân + 6 Lm)
- Chủ tịch hội đồng kinh tế : Cha Francis Xavier Ngô Văn Toan
· Hội đồng mục vụ (43 thành viên Lm + Tu sĩ và Giáo dân)
- Chủ tịch hội đồng mục vụ : Cha Đaminh Đặng Văn Cầu
+ Các Thống kê :
· Giáo dân :
- Theo thống kê mới nhất 2010, Giáo phận Thái Bình chúng con có 136.341 giáo dân, tỉ lệ 4.48 % của 3.024.000 cư dân trong toàn Giáo phận gồm 2 tỉnh Thái Bình và Hưng Yên.
- Giáo phận không có người sắc tộc .
- Giáo phận có 102 Giáo xứ, 342 Giáo họ
- Hằng năm Giáo phận có khoảng 1.600 em bé được rửa tội, 3.200 em rước lễ lần đầu, 1.450 em lãnh bí tích thêm sức , 923 đôi hôn phối và khoảng 23 đôi chuẩn khác đạo.
· Linh mục Giao phận và Dòng tu :
- Linh mục Giáo phận : 67
- Linh mục Dòng : 10
· Tu sĩ nam nữ : 175
- Tu sĩ nam : 15
- Nữ tu : 160
· Giáo lý viên :
- Giáo lý viên : 1.450
· Chủng viện, nhà đào luyện :
- Chủng viện :1 Chủng viện Thánh Tâm Mỹ Đức
- Chủng sinh học tại Hà Nội : 43
- Chủng sinh học tại chủng viện Mỹ Đức khóa đặc biệt : 30
- Chủng sinh nk. 2011-2012 : học tại Hà Nội và Mỹ Đức : 48
- Tổng cộng : 121
- Tu sinh – tốt nghiệp đại học (nk. 2011-2012) : 30
- Tổng cộng chủng sinh và tu sinh nk. 2011-2012 : 151
· Các Giáo Hạt :
- Đông Hưng : Cha Quản hạt – Đaminh Phạm Quang Trung
- Hưng Yên : Cha Quản Hạt – Gioan Đỗ Bá Hương
- Kiến Xương : Cha Quản Hạt – P.Assisi Nguyễn Tiến Tám
- Thái Thụy : Cha Quản hạt – Luca Nguyễn Văn Định
- Tiền Hải : Cha Quản Hạt – Augustino Phạm Quang Tường
- Thái Binh : Cha Quản hạt – Trần Xuân Chiêu
+ Các hoạt động Trưởng Khối Ngành của Giáo phận :
· Cơ cấu hoạt động của Giáo phận gom lại trong 5 ban :
- Khối Ơn gọi : Đặc trách – Cha JB. Nguyễn Sơn Hải
- Khối Giáo lý và đức tin : Cha đặc trách – Đaminh Đăng Văn Cầu
- Khối Phụng tư : Cha đặc trách – Phero Nguyễn đình Tân
- Khối Đoàn thể : Đặc trách Đaminh Nguyễn Văn Thao
- Khối Phục vụ : Cha đặc trách - Thomas Đoàn Xuân Thỏa
· Trường lớp của Giáo phận :
- Nhà Trẻ : 6
- Dạy nghề : 5
· Bác ái xã hội :
- Pòng khám đa khoa : 1
- Trại phong, tâm thần và HIV : 1
- Nhà dưỡng lão, mồ côi, và khuyết tật : 3
+ Các Dòng tu, hiệp hội tông đồ, hội Triều :
· Dòng nam :
- Dòng Chúa Cứu Thế (CSsR)
- Dòng Giảng Thuyết Đaminh : (OP)
- Dòng Saledieng Don Bosco (SDB)
- Dòng Đức Mẹ Đồng Công Cứu Chuộc (CMC)
- Dòng Thánh Tâm Chúa Giesu (CSH)
- Dòng (Tu Hội) Nhà Chúa (CGH)
- Dòng Thừa Sai Đức Tin : (MF)
- Dòng Thừa sai Thánh Mẫu Chúa Cứu Thế (MMR)
· Dòng nữ :
- Dòng Nữ Đa Minh Thái Bình (DS/TB)
- Dòng Mến Thánh Giá Tân lập (LHC/TL)
- Dòng Thánh Phaolo6 thành Chartres (SPB)
- Dòng nữ Thừa sai Thánh Mẫu Chúa Cứu Thế (MMR)
- Dòng Mến Thánh Giá Tân Việt (LHC/TV)
- Dòng Đức Mẹ Mân Côi (CR)
+ Nét đặc thù của Giáo phận Thái Bình :
· Giáo phận Thái Bình gồm 2 tỉnh Hưng Yên và Thái Bình với tổng diện tích : 2.466 cây số vuông .
Diện tích Thái Bình chạy dài theo sông Hồng và uốn lượn quanh co bởi nhiều nhánh sông . Giáo phận Thái Bình giáp giới và bao bọc bởi 3 Giáo phận láng giềng : phía Bắc với Gp Hà Nội và Hải phòng, phía Nam với Giáo phận Bùi Chu.
·
· Những khó khăn chính của Giáo phận Thái Bình :
- Giáo phận Thai Binh là một trong những Giáo phận nghèo nhất của 26 Giáo phận Việt Nam .
- 95% của 136.000 giáo dân sống chủ yếu bằng đồng ruộng khô cằn
- Nguồn thu nhập chính và duy nhất dựa trên lúa gạo và thường rất thấp so với nhu cầu cuộc sống hằng ngày.
- Vì thế nhiều gia đình phải rời bỏ quê cha đất tổ để đi làm ăn phương xa với lương bổng cao hơn.
- Hậu quả tất yếu : nhiều con cái bị bỏ bê không được giáo dục, dạy dỗ, bỏ học hay trốn học, sớm trở thành nạn nhân của các tệ đoan xã hội và các cặm bẫy của người lớn. Nhiều gia đình bỉ đổ vỡ. Những người khá hơn một chút, giàu có, được học hành người, có nhiều năng lực d6a2n dần cũng rời bỏ làng xóm, giáo xứ, giáo phận để đi làm ăn và định cư phương xa. Cứ thế vòng lẫn quãn của nghèo đói lập đi lập lại không mấy hy vọng sáng sủa !
+ Kế hoạch – Đường Hướng Mục vụ của Giáo phận – Những điểm nhấn quan trọng :
· Củng cố và thăng tiến việc đào tạo các hạt giống mầm qua việc chăm sóc đào tạo các em thiếu nhi, các thanh thiếu niên, lễ sinh, giáo lý viên, tình nguyện viên, giới trẻ v.v. là hy vọng và tương lai của Gió hội và Giáo phận, cũng như của xã hội.
· Củng cố và thăng tiến Tinh thần yêu mến việc dạy và học giáo lý trong tất cả các giáo xứ giáo họ của toàn giáo phận, khời đầu là các Giám mục, linh mục, và Tu sĩ, chủng sinh.
· Kế hoạch cụ thể về Truyền giáo, tái Truyền giáo , Phúc âm hóa và Tái phúc âm hóa cho mọi Kito hữu, cách riêng cho lương dân và đảng viên công giáo .
Trọng kính Đức Tổng kính mến,
Trên đây là vài nét vắn gọn sơ lược khái quát về bức tranh Giáo phận Thái Bình .
Giờ đây, chúng con xin bày tỏ lòng biết ơn chân thành sâu đậm của chúng con đối với Đức Thánh Cha Beneditô đáng kính yêu của chúng con. Chúng con kính xin Đức Tổng Giám Mục chuyển những lời cám ơn sâu đâm nhất và những lời cầu nguyện chân thành, sốt sắng nhất của toàn Giáo phận Thái Bình chúng đến với Đức Thánh Cha Beneditô kính yêu. Xin Đức Tổng nói với Đức Thánh Cha rằng : Giáo phận Thái Bình chúng con tha thiết yêu mến Đức Thánh Cha, vâng phục Đức Thánh Cha, kính trọng Đức Thánh Cha với tình con thảo và mãi mãi trung thành với Đức Thánh Cha !
Trước khi kết thúc, một lần nữa, trọng kính Đức Tổng Giám Mục Leopoldo Girelli kính mến,
Chúng con xin chân thành cám ơn Đức Tổng . Cuộc thăm viếng mục vụ của Đức Tổng hôm nay là một sự chúc phúc, một quà tặng quí giá và vĩ đại Chúa đã thương gửi đến cho Giáo phận Thái Bình chúng con. Nguyện xin Chúa Giêsu và Mẹ rất thánh phù trợ Đức Tổng, chúc lành cho Đức Tổng và ban cho Đức Tổng mọi ân sủng cần thiết . Xin Đức Tổng thương cầu nguyện cho Giáo phận chúng con và dành cho Giáo phận chúng con một chỗ nhất trong trái tim của Đức Tổng.
Pr. Nguyễn Văn Đệ Sdb - Gm Giáo phận Thái Bình.
Thái Bình 14/6/2011
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





