Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

LỜI CHÚA: YÊU VÀ CẦU NGUYỆN CHO KẺ NGƯỢC ĐÃI ANH EM (Thứ 3 tuần 11 thường niên)

Như Cha trên trời (14.6.2011 – Thứ ba Tuần 11 Thường niên)




Lời Chúa: Mt 5, 43-48

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Ðấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính. Vì nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì anh em nào có công chi? Ngay cả những người thu thuế cũng chẳng làm như thế sao? Nếu anh em chỉ chào hỏi anh em mình thôi, thì anh em có làm gì lạ thường đâu? Ngay cả người ngoại cũng chẳng làm như thế sao? Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Ðấng hoàn thiện.”



Suy niệm:

Bí tích Thánh Tẩy làm chúng ta được trở nên con cái Thiên Chúa.
Nhưng bí tích Thánh Tẩy không phải chỉ là bí tích để lãnh nhận,
mà còn là bí tích để sống.
Trở nên con cái Thiên Chúa là tiến trình dài một đời người.
Kitô hữu trở nên con Cha trên trời nhờ bí tích Thánh Tẩy
và cũng nhờ cố gắng liên tục sống như Cha của mình.
Thiếu cố gắng này, người ta chỉ còn là Kitô hữu có tên trong sổ Rửa tội.
Bài Tin Mừng hôm nay thật là đỉnh cao của Kitô giáo.
Đức Giêsu dạy ta nẻo đường để trở nên con cái Cha trên trời (c. 45).
Đó là: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em”.
Cựu Ước dạy ta yêu người thân cận (Lv 19, 18).
Còn Đức Giêsu dạy ta yêu kẻ thù và cầu nguyện cho họ (c. 44).
Yêu ở đây không phải là chuyện của cảm xúc hay thích thú.
Dĩ nhiên chúng ta không thể yêu kẻ thù tha thiết như yêu cha mẹ mình được.
Yêu ở đây là chuyện của ý chí và hành động.
Chúng ta yêu kẻ thù, vì kẻ thù cũng là thụ tạo của Cha như ta.
Dù kẻ thù của ta có là kẻ xấu xa và bất chính,
nhưng họ vẫn được Cha trên trời dấu yêu.
Ngài cho mặt trời mọc lên mỗi sáng để nắng ấm đem lại sự sống cho họ.
Ngài cho mưa rơi xuống luống cày của họ để họ có của nuôi thân (c. 45).
Thiên Chúa không dành nắng hay mưa cho riêng người tử tế đạo đức.
Ngài bao dung và rộng rãi khi đối xử với mọi người.
Trở nên con cái Cha là mang những tâm tình sâu kín ấy của trái tim Cha.
Khi trái tim ta giống trái tim Cha,
ta sẽ nhìn kẻ thù bằng cặp mắt mới, sẽ cư xử với họ theo cung cách mới.
Lúc đó họ sẽ chẳng còn là kẻ thù nữa, mà là bạn.
Đức Giêsu mời gọi các môn đệ của mình bước lên,
lên cao hơn cái tự nhiên, bình thường của người đời.
Dù là kẻ xấu, người thu thuế vẫn yêu kẻ yêu thương ông ta.
Người dân ngoại chưa biết Chúa vẫn chào hỏi anh em của họ (c. 46).
Điều mà Đức Giêsu đòi các Kitô hữu phải làm hơn người khác,
đó là yêu kẻ thù ghét mình, cầu nguyện cho kẻ làm khổ mình
và chào những kẻ chẳng bao giờ chào hỏi mình.
Làm thế là vượt lên trên tình cảm tự nhiên đang kéo trì mình xuống,
là giải thoát mình khỏi sức nặng của cái tôi nhỏ mọn, tự ái, kiêu căng.
Làm thế là bắt đầu đi vào trong nơi sâu nhất của trái tim Thiên Chúa.
“Hãy nên hoàn thiện như Cha trên trời” (c. 48).
Lý tưởng này thật là cao xa, sức người không vươn tới được.
Nhưng nếu ta tập quen yêu kẻ thù chung quanh ta,
- mà ai trong chúng ta lại không có kẻ thù -
thì chúng ta dần dần sẽ trở nên hoàn thiện.



Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ,
nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói,
dễ thấy Chúa hiện diện
và hoạt động trong đời con.

Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa,
xin cho con đừng trở nên cứng cỏi,
khép kín và nghi ngờ.

Xin dạy con sự hiền hậu
để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.

Xin dạy con sự khiêm nhu
để con dám buông đời con cho Chúa.

Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,
vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,
hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

CHÚA GIÊSU TỎ MÌNH NƠI MẶT NHẬT

Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu

đang ngự thật trong Bí Tích Thánh Thể.

Con tôn thờ, ngợi khen, yêu mến Chúa.

Xin Chúa ban phúc lành cho chúng con

và toàn thế giới.







Ngày 4 tháng 2 năm 2011, một chuyện lạ xẩy ra tại trường học St. John the Evangelist ở vùng Jackson, tiểu bang Michigan.
Hôm ấy là ngày Thứ Sáu đầu tháng nên các học sinh từ lớp Mẫu Giao đển lớp Sáu đều xếp hàng đến nhà nguyện để chầu Chúa Giêsu Thánh Thể.
Thoạt tiên các học sinh lớp 1 được thấy Chúa Giêsu trong Mặt Nhật và các em báo cáo cho các thầy cô giáo. Sau đó bà Hiệu Trưởng Kathy Tarnacki được biết tin này. Lúc bà HIệu Trưởng vào chầu Thánh Thể thì bà cũng nhìn thấy hình ảnh Chúa Giêsu trong Mặt nhật, bà nghẹn ngào không nói nên lời. Bà Kathy nhìn thấy khuôn mặt Chúa Giêsu hiện ra như hình vẽ bằng viết chì.
Thế rồi cha xứ được mọi người báo tin bằng email vì cha đi vắng. Hình ảnh Chúa Giêsu tỏ lộ rõ cho tất cả mọi người. Có một số học sinh còn thấy nhiều mầu sắc khác nhau trong hình ảnh Chúa Giêsu. Nữ Tu Schissler nói rằng:
“Có một số học sinh thấy Thánh Tâm Chúa Giêsu ở trong Mặt Nhật (Xin nhìn hình kèm theo)
Khi linh mục Bob Pienta, cha phó xứ đển để rước Chúa Giêsu vào Nhà Tạm thì ngài cũng được thấy hình của Chúa Giêsu. Lần này cha Bob lại gọi phone cho cha xứ là linh mục James Shaver để mời ngài đền nhà nguyện ngay.
Cha Shaver quan sát hình Chúa trong Mặt Nhật và gọi ngay cho văn phòng giáo phận Lansing để báo cáo. Ngài được giáo phận cho biết rằng cứ tiếp tục chầu Thánh Thể cho đến lúc 8:00 tối.
Thế rồi các bậc cha mẹ và những người khác trong giáo xứ đã xếp hàng để chiêm ngắm Chúa Giêsu thật sự hiện diện nơi phépThánh Thể. Có những hàng dài gồm người hiếu kỳ nối nhau đển với Chúa.
Trước khi được đặt lại nơi Nhà Tạm, Bánh Thánh Chúa Giêsu không còn ánh sáng và hình ảnh nữa vì Ngài biến đi. Tuy nhiên khi một vị linh mục chụp hình thì thấy có Chúa Giêsu trong hình. Một điều lạ là hình mà vị linh mục chụp là hình của Chúa Giêsu của Shroud of Turin, còn hình mà một phụ huynh học sinh chụp thì có Thánh Tâm Chúa.
Chúa Giêsu thực sự hiện diện nơi Bí Tích Thánh Thể, đó là đức tin vững mạnh mà người Công giáo luôn tin thật.

LỜI CHÚA: AI XIN HÃY CHO (Thứ 2 tuần 11 thường niên)

Ai xin, hãy cho (13.6.2011 – Thứ hai Tuần 11 Thường niên)




Lời Chúa: Mt 5, 38-42

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Mắt đền mắt, răng đền răng. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: đừng chống cự người ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ cả má bên trái nữa. Nếu ai muốn kiện anh để lấy áo trong của anh, thì hãy để cho nó lấy cả áo ngoài. Nếu có người bắt anh đi một dặm, thì hãy đi với người ấy hai dặm. Ai xin, thì anh hãy cho; ai muốn vay mượn, thì anh đừng ngoảnh mặt đi.”
Suy niệm:

Đoạn Tin Mừng hôm nay dễ bị đem ra nhạo cười,
vì có vẻ nó dung túng sự ác và biểu lộ một tinh thần yếu hèn bạc nhược.
Người ta hay nghĩ rằng nếu cứ sống theo tinh thần của Chúa Kitô
thì hẳn kẻ ác sẽ tha hồ tác oai tác quái trong thế giới này.
Tuy nhiên, chính vì con người muốn sống theo khuynh hướng tự nhiên,
nên thế giới hôm nay mới không ngớt chiến tranh và đau khổ.
Đánh phủ đầu là đánh trước khi người kia kịp đánh mình.
Trên thế giới mỗi ngày có biết bao vụ sát nhân chỉ vì một chút hờn oán.
“Mắt đền mắt, răng đền răng”
câu này thường được dùng để cho thấy sự tàn nhẫn của Cựu Ước.
Thật ra, Cựu Ước chẳng bắt người ta phải móc mắt, nhổ răng kẻ thù.
Câu này chỉ nhằm giới hạn việc báo thù trong mức độ cân xứng.
Trong xã hội mang tính bộ tộc của Israel thuở ban đầu,
“mắt đền mắt” đã là một tiến bộ đáng kể.
Đức Giêsu đi xa hơn khi đòi hỏi đừng chống cự lại người ác,
nghĩa là đừng lấy ác báo ác, đừng sống theo luật báo phục (lex talionis).
“Nếu bị ai vả má bên phải, hãy đưa cả má kia ra nữa” (c. 39).
Bị vả má bên phải nghĩa là bị tát bằng mu bàn tay phải.
Không phải là đau hơn, nhưng là nhục nhã hơn nhiều.
Đức Giêsu đã từng có kinh nghiệm này trong cuộc Khổ Nạn (Mt 26, 67).
“Đưa má kia” đơn giản chỉ có nghĩa là tránh trả thù, chịu mình ở thế yếu,
vì báo oán là chuyện của Thiên Chúa (Rm 12, 19-20).
“Đừng để cho sự ác thắng được mình, nhưng hãy lấy thiện mà thắng ác” (Rm 12,21).
“Nếu ai muốn kiện anh để lấy áo trong, hãy để cho hắn lấy cả áo ngoài nữa” (c. 40).
Ở Đông phương, áo ngoài là quan trọng để chống cái lạnh ban đêm,
nên nếu bị cầm cố, thì cũng phải trả lại cho người ta có cái mà đắp (Đnl 24, 13).
Đưa cả áo trong lẫn áo ngoài cho kẻ kiện cáo mình
là chấp nhận bị trần trụi và xấu hổ, nếu ai đó chỉ có một bộ thôi.
Trong xã hội Paléttin bị đô hộ bởi đế quốc Rôma,
chuyện bị ép vác đồ dùm cho lính tráng vẫn hay xảy ra (x. Mt 27, 32).
“Người bắt anh đi một dặm, hãy đi với người ấy hai dặm” (c. 41).
Môn đệ Đức Giêsu, trước những ép buộc không mấy chính đáng,
chẳng những được mời ưng thuận, mà còn làm hơn cả điều bị ép buộc.
Câu cuối của bài Tin mừng cho thấy thái độ bác ái của Kitô hữu
trước những yêu cầu của có thật của tha nhân (c. 42).
Mở lòng ra trước người xin, người muốn vay mượn,
dù kẻ ấy là kẻ thù hay người không có khả năng hoàn trả.
Lời của Đức Giêsu hôm nay làm chúng ta choáng váng.
Lời này không đòi dẹp bỏ hệ thống pháp luật, cảnh sát hay nhà tù.
Nhưng nếu các Kitô hữu cứ để cho Lời này thấm vào lòng từ từ,
đời sống của họ sẽ được thay đổi một cách kỳ diệu,
và bộ mặt thế giới sẽ đổi khác.
Hiền hậu, bao dung, quảng đại, đó là điều thế giới hôm nay thiếu trầm trọng.
Gandhi, người say mê những câu Lời Chúa hôm nay, đã than phiền:
“Tôi thích Đức Kitô của các anh, nhưng tôi không thích các Kitô hữu.
Vì các Kitô hữu thì chẳng giống Đức Kitô mấy.”
Chỉ mong chúng ta có trái tim hiền hậu giống Đức Kitô hơn.


Cầu nguyện:

Lạy Chúa,
xin cho con quả tim của Chúa.

Xin cho con đừng khép lại trên chính mình,
nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa
vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường
để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ.

Xin cho con vượt qua mọi hờn oán nhỏ nhen,
mọi trả thù ti tiện.
Xin cho con cứ luôn bình an, trong sáng,
không một biến cố nào làm xáo trộn,
không một đam mê nào khuấy động hồn con.

Xin cho con đừng quá vui khi thành công,
cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích.
Xin cho quả tim con đủ lớn
để yêu người con không ưa.
Xin cho vòng tay con luôn rộng mở
để có thể ôm cả những người thù ghét con.

TẤN PHONG GIÁM MỤC BẤT HỢP PHÁP

Hội đồng Tòa Thánh về các Văn bản luật ra Tuyên bố về những vụ tấn phong giám mục bất hợp pháp

WHĐ (12.06.2011) – Vài thập niên gần đây, tại một số quốc gia, có những trường hợp tấn phong giám mục không được Đức giáo hoàng bổ nhiệm, nghĩa là bất hợp pháp.

Về vấn đề nêu trên, ngày 11-06-2011, Hội đồng Tòa Thánh về các Văn bản luật ra Tuyên bố nhắc lại những chuẩn tắc được quy định trong Bộ Giáo luật.

Nhằm làm rõ những quy định trong Bộ Giáo luật, bản Tuyên bố nhắc lại hình phạt bị vạ tuyệt thông tức khắc dành cho giám mục hoặc các giám mục tấn phong mà không được Tòa thánh ủy nhiệm hoặc thụ phong bất hợp pháp. Bản Tuyên bố nhắc lại, các tín hữu của giáo phận liên quan được phép không vâng phục giám mục bất hợp pháp. Bản Tuyên bố cũng lưu ý các trường hợp giảm nhẹ đã được Giáo luật tiên liệu, cụ thể là những người phạm lỗi do quá sợ hãi, bị ép buộc hoặc rất cực lòng như bị bạo lực về thể lý. Những tình tiết giảm nhẹ này luôn phải được xác minh từng trường hợp một. Dù sao đi nữa, khi đã xảy ra gương xấu, thì cũng gây chia rẽ và hoang mang nơi các tín hữu, các giám mục liên lụy có bổn phận phải tái lập thẩm quyền của mình qua việc bày tỏ sự hiệp thông và thống hối công khai, nếu không làm như vậy, thì Dân Chúa khó có thể nhận ra thẩm quyền cai quản của họ là biểu hiện cho sự hiện diện sống động của Chúa Kitô trong Hội Thánh của Người.

Một cách rõ ràng, bản Tuyên bố nhấn mạnh tính chất nghiêm trọng của việc tấn phong giám mục không được sự ủy nhiệm của Đức giáo hoàng. Việc phạm lỗi này gây thương tích nặng nề cho sự hiệp thông trong Giáo Hội, vì vậy cần phải bị nghiêm trị.

Bản Tuyên bố công nhận có một số tình huống cá nhân có thể tạo thành tình tiết giảm nhẹ nhưng cần phải được xác minh, và trong mọi trường hợp, hậu quả của hành vi phạm luật này cần phải có những hành động chứng tỏ việc nối lại sự hiệp thông với Giáo Hội và bày tỏ lòng thống hối.

Những người bị vạ tuyệt thông và những người có chủ ý thì không được tham dự Thánh lễ, cử hành các bí tích và thực hiện các hành vi cai quản.

Cuối cùng, nếu hoàn cảnh đòi hỏi và nhằm khắc phục gương xấu, đồng thời tái lập sự hiệp thông, Tòa Thánh có thể áp đặt những biện pháp chế tài hoặc trừng phạt. Áp dụng những biện pháp như vậy là nhằm khuyến khích người vi phạm ăn năn hối cải và làm hòa với Giáo Hội. Vạ tuyệt thông sẽ được gỡ bỏ khi những người phạm lỗi chân thành ăn năn hối cải. Đối với những trường hợp tấn phong giám mục bất hợp pháp, chỉ Tòa Thánh mới có quyền tha vạ mà thôi.

LỜI CHÚA: HÃY NHẬN LẤY THÁNH THẦN ( LẾ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG)

HÃY NHẬN LẤY THÁNH THẦN (12.6.2011 – Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống)




Lời Chúa: Ga 20, 19-23

Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái. Ðức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” Nói xong, người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ”.


Suy niệm:
Lúc đến Êphêsô, Phaolô hỏi một số môn đệ ở đó:
“Khi vào đạo, các ông đã nhận lãnh Thánh Thần chưa?”
Họ trả lời: “Ngay cả việc có Thánh Thần,
chúng tôi cũng chưa hề được nghe nói tới” (Cv 19,1-2).
Chúng ta đã được nghe nói và đã lãnh nhận Thánh Thần,
nhưng có thể Ngài vẫn là Ðấng xa lạ với ta.
Bí tích Thêm sức chỉ còn là một kỷ niệm đẹp,
nhưng nó không làm ta ý thức về sự hiện diện của Thánh Thần,
Ðấng đang ở trong ta và sai ta đi làm chứng.
Khi Ðức Giêsu phục sinh hiện ra với các môn đệ,
Ngài đã làm một việc quan trọng,
đó là mời họ tiếp tục sứ mạng mà Ngài đã bắt đầu.
“Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ” (Mt 28,19).
“Hãy đi loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16,15).
Trong Tin Mừng hôm nay, Ðấng phục sinh nói với các môn đệ:
“Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em” (Ga 20,21)
Ðức Giêsu cho các môn đệ được tham dự vào sứ mạng của mình.
Chỉ có một sứ mạng duy nhất
là sứ mạng Chúa Giêsu nhận được từ Chúa Cha.
Sứ mạng của các môn đệ nối dài sứ mạng duy nhất ấy.
Ai sẽ giúp các ông thực hiện sứ mạng này?
Ai sẽ cho các ông sức sống để dám mở toang cánh cửa
mà lên đường loan báo Tin Mừng phục sinh?
Sức sống ở nơi hơi thở.
Ðức Giêsu phục sinh đã trao hơi thở của mình,
hơi thở của sức sống thần linh cho các môn đệ.
Khi được trao ban Thánh Thần,
họ trở thành con người mới, sẵn sàng lên đường.
Thánh Thần chẳng ở xa mỗi người chúng ta.
Ngài có mặt khi ta rung động trước một đoạn Lời Chúa,
và muốn sống Lời Chúa trong đời thường.
Ngài có mặt khi ta gọi tên Chúa Giêsu trên môi (1Cr 12,3),
và gọi Thiên Chúa là Cha đầy lòng từ ái (Rm 8,15).
Ngài có mặt khi ta muốn tiến một bước mới
trong đời sống cầu nguyện, trong đời sống thiêng liêng.
Thánh Thần chẳng ở xa Giáo Hội.
Ngài làm cho Giáo Hội được hiệp nhất
bằng cách ban những đặc sủng khác nhau cho nhiều người
để họ phục vụ lợi ích chung.
Ngài hiện diện nơi các vị lãnh đạo Giáo Hội,
nhưng Ngài cũng có mặt nơi các nhóm giáo dân.
Ngài hiện diện trong các bí tích, trong mỗi thánh lễ.
Ngài thánh hóa bánh rượu để chúng trở nên Mình và Máu Ðức Kitô.
Thánh Thần là linh hồn của Giáo Hội;
không có Ngài, Giáo Hội chỉ là một cơ cấu đáng ngờ.
Nếu chúng ta mềm mại hơn để cho Ngài dẫn dắt,
nếu chúng ta bớt cứng cỏi để cho Ngài canh tân,
nếu chúng ta đừng dập tắt tiếng của Ngài,
thì chúng ta sẽ thấy những biến đổi kỳ diệu.


Cầu nguyện:

Lạy Chúa Thánh Thần,
xin Ngài hãy đến như cơn gió mát
thổi vào đời con,
thổi vào Giáo Hội,
thổi vào thế giới,
để đem lại cho chúng con
sự tươi mới nhẹ nhàng, sự tự do thanh thoát.

Xin Ngài hãy đến như dòng nước trong
chảy vào đời con,
chảy vào Giáo Hội,
chảy vào thế giới,
để cuốn trôi đi mọi nhơ nhớp, khô cằn, cứng cỏi,
và làm bật dậy
những mầm xanh sự sống nơi chúng con.

Xin Ngài hãy đến như ngọn lửa hồng
chiếu sáng đời con,
chiếu sáng Giáo Hội,
chiếu sáng thế giới,
để chúng con không còn đồng lõa với tối tăm,
nhưng mang trong tim một ước mơ nóng bỏng,
đó là làm cho vũ trụ này rực sáng Tình yêu.

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

LỜI CHÚA: NƯỚC TRỜI ĐÃ ĐẾN GẦN (Thứ 6 Tuần 7 PS, Lễ St Barnaba Tông đồ)

Nước Trời đã đến gần (11.6.2011 – Lễ thánh Barnaba, tông đ


Lời Chúa: Mt 10, 7-13

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Dọc đường hãy rao giảng rằng: ‘Nước Trời đã đến gần’. Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. Ðừng sắm vàng bạc, hay tiền đồng để giắt lưng. Ði đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi giày hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn. Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi. Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy. Nếu nhà ấy xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ đến với họ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em”.


Suy niệm:
Chúng ta không rõ Thầy Giêsu đã sai các môn đệ lên đường
sau thời gian họ sống với Ngài bao lâu.
Nhưng chúng ta biết chắc là Thầy có sai các môn đệ.
Thầy sai họ đi để làm những việc Ngài đã và đang làm (Mt 9, 35),
như rao giảng Tin Mừng về Nước Trời, chữa bệnh, trừ quỷ (c. 8a).
Như thế họ trở nên những cộng sự viên của Ngài trong cùng một sứ vụ.
Thầy Giêsu không độc quyền trong công việc.
Ngài cũng không giữ riêng cho mình quyền trên các thần ô uế (Mt 10,1).
Việc chia sẻ quyền và mời gọi cộng tác đã có từ thời Thầy Giêsu,
và vẫn kéo dài trong Giáo Hội.
Lời dặn dò của Đức Giêsu trước khi sai họ đi đã đánh động nhiều tâm hồn,
đặc biệt những vị sáng lập các dòng tu.
Đặt mình vào bối cảnh vùng Galilê cách đây gần hai mươi thế kỷ,
chúng ta mới hình dung được khuôn mặt của những vị tông đồ đầu tiên.
Trước hết họ được sai đến với chính đồng hương của họ,
“những chiên lạc nhà Israel”, vất vưởng không người chăn dắt (Mt 9, 36).
Loan báo Tin Mừng là lên đường, đường đất đá hay đường núi đồi,
và đi bằng đôi chân của mình, không giày dép.
Những bước chân nhẹ nhàng vì hành trang chẳng có gì.
Thắt lưng chẳng mang tiền vàng, bạc, đồng, để dùng khi hữu sự.
Cả những điều một người lữ hành thường có cũng không:
một bao bị, một cái áo dự phòng, một cái gậy để chống khi đi đường xa.
Người tông đồ được đặt ở trong tình trạng bấp bênh, không chỗ dựa.
Chỗ dựa duy nhất của họ là lòng tốt của Thiên Chúa,
được thể hiện qua lòng tốt của người đón nghe Tin Mừng.
Chuyện ăn, chuyện ở, họ đều phải tin tưởng phó thác (cc. 10b. 11).
Hành trang nhẹ nhàng, tâm hồn nhẹ nhàng,
nên các tông đồ cũng thi hành sứ vụ một cách nhẹ nhàng, thanh thoát.
Họ làm mọi sự mà chẳng đòi hỏi gì (c. 8b).
Vừa rao giảng Tin Mừng rằng Nước Trời đã đến rồi,
vừa minh chứng Tin Mừng ấy bằng bao niềm vui đem đến cho người khác.
Bệnh nhân được khỏi, người chết sống lại, người phong được sạch,
và nhất là ma quỷ không còn chỗ cư ngụ trong lòng con người (c. 8a).
Bình an là lời chúc trên môi dành cho mọi căn nhà họ đến ở (c. 12).
Rõ ràng hành trình truyền giáo là một kinh nghiệm đầy ắp niềm vui hứng khởi,
cho đoàn chiên và cho chính các tông đồ.
Nếu Thầy Giêsu dặn dò các tông đồ hôm nay, Ngài sẽ nói gì?
Ngài sẽ bảo chúng ta đừng mang gì và nên làm gì cho con người hôm nay?
Chắc Ngài cũng sẽ khuyên hãy nhẹ nhàng hơn, phó thác hơn, vô vị lợi hơn.
Thế giới hôm nay vẫn yếu đau và bị ám như cách đây hai ngàn năm.
Thế giới hôm nay vẫn chờ một Tin Vui, một lời chúc Bình an.
Chúng ta vẫn được mời gọi để làm điều Ngài và các môn đệ đã làm.


Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,
xin sai chúng con lên đường
nhẹ nhàng và thanh thoát,
không chút cậy dựa vào khả năng bản thân
hay vào những phương tiện trần thế.

Xin cho chúng con làm được những gì Chúa đã làm:
rao giảng Tin Mừng, trừ quỷ,
chữa lành những người ốm đau.

Xin cho chúng con biết chia sẻ Tin Mừng
với niềm vui của người tìm được viên ngọc quý,
biết nói về Ngài như nói về một người bạn thân.

Xin ban cho chúng con khả năng
đẩy lui bóng tối của sự dữ, bất công và sa đọa.

Xin giúp chúng con lau khô những giọt lệ
của bao người đau khổ thể xác tinh thần.

Lạy Chúa Giêsu,
thế giới thật bao la
mà vòng tay chúng con quá nhỏ.
Xin dạy chúng con biết nắm lấy tay nhau
mà tin tưởng lên đường,
nhẹ nhàng và thanh thoát.

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

KHÔNG THỂ HIỂU ĐƯỢC VÌ SAO CHÚA LẠI CHẾT VÌ CHÚNG TA?

Khi tôi vô bệnh viện. Tôi nhìn thấy một Bác sỹ đang chuẩn bị mổ chân cho một cậu bé, vì ca mổ đơn giản nên người ta cho mẹ của cậu bé ngồi cạnh.

Khi bác sỹ lấy dao rạch một vết thì mặt người mẹ tái tím đi, mỗi lần rạch như thế thì mẹ của cậu bé lại tím tái mặt mày, run bắn lên.

Việc đầu tiên khi mổ xong cho cậu bé là người ta đưa người mẹ vô phòng cấp cứu.

Và câu hỏi đặt ra: bác sỹ rạch chân cậu bé chứ có rạch chân mẹ cậu ta đau mà người mẹ lại đau đến thế?

Từ câu hỏi đó ta mới ngộ ra:

"Trong tình yêu người ta đau nỗi đau của người mình yêu"

Và tôi cũng hiểu được làm sao Chúa lại chết cho tôi: vì CHÚA YÊU TÔI VÔ CÙNG